Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 691: 2000 năm trước (1)

Chương 691: 2000 năm trước (1)

Trăng sáng vằng vặc, gió núi phất phơ.

Hai bóng người lướt xuống như tiên giáng trần, lên lên xuống xuống rồi cùng đứng trên một mỏm đá lởm chởm.

Nếu không phải đây là một đêm đông nhàm chán thì tính theo thời gian, lúc này cũng đã là hửng đông.

Tần Mục xoay người nhìn Tần Xuyên, gật đầu nói:

- Không tồi, tiến bộ vượt quá sự tưởng tượng của ta… Có thể đi theo ta một đêm, hơi thở vẫn nhẹ nhàng, thông thuận như vậy, xem ra bí quyết Cửu Phẩm Thanh Liên của con cũng sắp đạt đến độ thất phẩm Thanh Liên rồi.

Ánh mắt Tần Xuyên ngưng trọng. Rõ ràng Tần Mục biết công pháp hắn tu luyện, điều đó cũng có nghĩa là, năm đó, việc Tần Mục đưa hắn tới trước cửa Thanh Liên là vì ông ta đã hiểu rõ tình hình của môn phái Thanh Liên.

- Nhưng con vẫn không đuổi kịp người.

Tần Xuyên nói không ngoa. Trên đường đi, hắn đã vận hết nội công để cố gắng đuổi theo, nhưng vẫn không đuổi kịp.

Kỹ xảo khinh công của Tần Mục, đã đạt đến cấp độ Đăng Phong Tạo Cực. Từ trước đến nay, Tần Xuyên chưa từng thấy có người có thể hoà mình vào trong gió như vậy. Ông ta có thể sử dụng tất cả luồng khí lưu chuyển xung quanh.

Có thể nói, đây không phải là công phu sử dụng thuần tuý chân khí và chân lực. Thân thể của Tần Mục rất hoà hợp với tự nhiên, thực sự làm được cái gọi là “hành động như gió”.

Tần Mục nghiền ngẫm rồi mỉm cười:

- Từ 10 năm trước, trên đời này đã không còn ai có thể đuổi theo ta nữa rồi. Nếu tương lai xuất hiện một ai đó, ta sẽ hy vọng người đó là con.

- Đợi đến khi người già rồi, chắc chắn con sẽ đuổi kịp người.

Tần Mục sững sờ rồi cười ha hả:

- Cũng đúng. Chỉ có điều, đến khi ta già rồi, con vượt qua ta chỉ sợ đã muộn. Dù sao thì thời gian dành cho chúng ta cũng không nhiều.

Tần Xuyên nhíu mày. Hắn biết, Tần Mục dùng ánh mắt bảo hắn đuổi theo tới đây là có nguyên nhân cả.

- Có ý gì ạ?

Tần Xuyên hỏi.

- Ta tưởng con sẽ hỏi ta về chuyện của mẹ con.

Tần Mục mỉm cười nói:

- Xem ra khoảng thời gian này giúp con trưởng thành lên nhiều, không còn gấp gáp như xưa nữa.

- Những gì nên nói chắc chắn người sẽ nói. Huống hồ, theo ước định, con đã sớm giành được vị trí số một rồi.

Tần Xuyên nói.

Tần Mục nhếch miệng:

- Hoá ra là con đã nghe thấy những gì ta nói… Cũng phải, nếu ngay cả việc phán đoán mà cũng không làm được thì ta cũng không yên tâm nói rõ chân tướng cho con biết.

Tần Xuyên nắm chặt hai nắm đấm, đứng bất động không lên tiếng.

Không phải là hắn không muốn hỏi, mà là trong long có quá nhiều điều muốn hỏi nên bất chợt không biết mình cần hỏi điều gì.

Trên thực tế, chỉ cần nhìn vào nụ cười nhẹ nhàng của người đã sinh ra mình, Tần Xuyên đã thấy trong lòng vô cùng đau đớn.

Vì sao người đàn ông này có thể cười thanh thản như vậy, lẽ nào ông ta cho rằng, sự đau đớn của hơn 20 năm xa cách có thể xoá bỏ dễ dàng như vậy sao?

Lúc này, Tần Mục quay người, mặt hướng về phía chân núi, nhìn ngắm cánh rừng rộng mênh mông rồi thở dài.

Long Bàn chung phụ bình tứ hải

Cửu Phẩm Thanh Liên trấn thần châu

Tần Mục quay đầu lại hỏi:

- Con đã từng nghe hai câu này chưa?

Tần Xuyên giật mình, nhưng rồi cũng khẽ gật đầu:

- Ý chỉ Đạo môn viễn cổ phân tách thành Thanh Liên môn và Bàn Long các. Một bên trấn thủ sao Bỉ Ngạn, một bên xây dựng ổn định thiên hạ.

- Xem ra kênh tin tức của con cũng không tồi. Ngay cả việc này mà cũng điều tra ra được.

Tần Mục cười thoả mãn.

Tần Xuyên hờ hững:

- Chuyện này thì có liên quan gì đến con. Con chỉ muốn biết, vì sao người đưa con tới Thanh Liên, không chăm sóc, không hỏi han gì.

- Dĩ nhiên chuyện này có liên quan đến con.

Tần Mục cao giọng, sắc mặt bỗng trở nên vô cùng đau khổ. Ông ta lầm bầm nói:

- Mẹ con tên là Tử La, là đệ tử Bàn Long các.

- Cái gì?

Tần Xuyên ngây người. Hắn đã từng nghĩ rằng mẹ mình là một người phụ nữ bình thường, hoặc là một người phụ nữ có xuất thân thấp kém, hoặc là con gái của một gia đình giàu có… một người có quan hệ gì đó với Tần Mục…

Nhưng hắn chưa hề nghĩ tới việc, mẹ hắn tên là Tử La, là đệ tử của Bàn Long các thần bí.

- Hơn nữa…

Tần Mục áy náy nhìn con trai:

- Năm đó không phải ta muốn đưa con tới Thanh Liên môn mà là vì người của Thanh Liên môn và Bàn Long các tới tìm ta, bắt ta phải đưa con tới Thanh Liên môn. Mà lúc đó, ta không có lựa chọn nào khác.

Tần Xuyên ngây ngốc, khó hiểu:

- Vì… vì sao ạ?

Khuôn mặt Tần Mục trở nên âm trầm. Ông ta nói:

- Vì nếu như ta không giao con cho bọn họ, bọn họ sẽ giết con… Vì con là một đứa trẻ đáng nhẽ không nên sinh ra trên cõi đời này…

- Vì sao… Bọn họ là ai, vậy còn mẹ thì sao?

Hốc mắt Tần Xuyên đỏ ửng, giọng nói cũng đã có chút run rẩy.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch