- Để nói về mẹ của con chắc phải kể lại từ câu chuyện 2000 năm trước…
- 2000 năm trước? Vì sao?
- Con biết sao Bỉ Ngạn, vậy con có biết rốt cục sao Bỉ Ngạn là cái gì không?
Tần Mục hỏi.
Tần Xuyên lắc đầu. Hắn không thể điều tra ra việc, rốt cục sao Bỉ Ngạn là cái gì.
Tần Mục nhếch miệng cười:
- Ta cũng không biết nó là cái gì… Nhưng ta biết nó có một tác dụng.
- Tác dụng gì?
- Khống chế luân hồi, vượt không gian thời gian.
Tần Xuyên vô cùng kinh ngạc. Nếu không phải vì Tần Mục đang nói chuyện nghiêm túc với hắn, chắc chắn hắn sẽ nghĩ có người đang lừa dối hắn.
- Thật ra ta cũng không biết cái đó có ý nghĩa gì, nhưng cho dù con tin hay không thì ít nhất trên tấm bản đồ đó cũng ghi lại như vậy.
- Bản đồ? Bản đồ nào ạ?
Tần Xuyên buồn bực.
Tần Mục bắt đầu nhớ lại hồi ức của mình…
Lúc đó, sao Bỉ Ngạn được mọi người lưu truyền tuy có năng lực nghịch thiên, nhưng không phải ai cũng nhìn thấy nó chứ đừng nói đến việc sử dụng.
Trong giới có một tấm bản đồ lưu truyền tới ngày nay, trên đó mở ra cái nhìn về sao Bỉ Ngạn và cách sử dụng nó.
Để tránh việc đời sau của Thanh Liên môn xuất hiện những tên phản đồ, tự tiện lạm dụng sao Bỉ Ngạn, mà tấm bản đồ này lại thuộc sở hữu của Bàn Long các.
Như vậy, Thanh Liên môn và Bàn Long các có thể hỗ trợ lẫn nhau, giảm bớt tỷ lệ xảy ra vấn đề.
Cứ như vậy mãi đến tận 2000 năm trước đã xuất hiện một kẻ phản đồ của Bàn Long. Lúc tập luyện, một đệ tử chưởng môn đã trót say mê một ma nữ.
Vì yêu nữ đó, đệ tử chưởng môn đã phản bội lại Bàn Long các, đem tấm bản đồ ra khỏi tông môn.
Bọn họ có ý đồ phá giải sự huyền bí của sao Bỉ Ngạn, trở thành chúa tể chân chính của cõi đời này.
Khi người của Thanh Liên môn và Bàn Long các truy đuổi hai người này, Ma môn đã công bố hai người họ đã biến mất, tấm bản đồ cũng mất theo.
Kể từ đó, người của Thanh, Bàn không đội trời chúng. Cũng từ đó, Thanh Liên môn và Bàn Long các bắt đầu kết thù với Ma môn, kéo dài tới 2000 năm.
Vương triều thay đổi, sự sống còn của quân vương, thật ra đều có sự hậu thuẫn của hai môn phái này.
Đến cận đại, từ khi vũ khí nóng xuất hiện, Ma môn mới không thể lấy võ để tấn công các bên khác, người bình thường chỉ cần có một khẩu sung cũng có thể giết chết một đám Ma môn.
Là thế lực cần mượn quyền lực của thế tục, dĩ nhiên bọn họ sẽ không thích những người đương quyền.
Kết quả là, Bàn Long các bắt đầu triệt để trấn áp Ma môn. Còn Thanh Liên môn cũng có cao thủ nổi danh thiên hạ, đánh tan đám người Ma môn, chiếm lĩnh Hoa Hạ.
Còn về bản đồ, Bàn Long các phải đệ tử chưởng môn Tử La hành tẩu giang hồ, tìm ra dấu vết để lại.
Tử La không phụ sự mong dợi của mọi người, tìm ra được tấm bản đồ đã mất tích 2000 năm về trước. Trong khoảng thời gian tìm kiếm đó, bà ta đã gặp Tần Mục.
Thanh Liên môn cũng vậy, Bàn Long các cũng thế. Vì hai môn phái lánh đời mang trên mình sứ mệnh cao cả, lại them chuyện đã xảy ra 2000 năm về trước, dĩ nhiên họ sẽ không cho phép chưởng môn lập gia đình, sinh con đẻ cái.
Tần Xuyên cũng như vậy. Cho dù là đệ tử của Phó Thanh Y nhưng cũng không phải là người thừa kế chưởng môn. Nên cho dù từ nhỏ đã có hôn ước cũng không sao, chỉ cần giữ một số bí mật cho Thanh Liên môn là dược rồi.
Chỉ tiếc là, sau khi Tử La và Tần Mục gặp nhau, tuy hai người chỉ có thể qua lại vụng trộm, nhưng vẫn không không chế được bản thân mà có được một kết tinh tình yêu của họ.
Đã có con, dĩ nhiên họ không thể tiếp tục lừa dối hai bên, mà bọn họ cũng không thể bỏ con mình đi được.
Tử La nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ tìm ra cách phải nói chuyện trực tiếp với tông môn, từ bỏ thân phận thừa kế tông môn, thậm chí còn đồng ý phế võ công để giữ lại con.
Hơn nữa, Tử La tin rằng, mình đã tìm ra bản đồ cho tông môn, lập được công lớn, có thể khiến cho các sư phụ được mở mày mở mặt.
- Mẹ con, sinh con chưa được bao lâu đã liều mạng mang bản đồ về sư môn, thỉnh cầu sự tha thứ của mọi người. Mẹ con nói với ta, bà ấy nhất định sẽ quay về tìm chúng ta.
Tần Mục nói tới đây, trong mắt liền vằn lên tia máu, sắc mặt âm trầm nói:
- Thế nhưng… bà ấy không về nữa. Người của Bàn Long các gửi cho ta một bức thư, nói phải đem con giao cho người của Thanh Liên môn. Nói một cách khác, đó cũng có nghĩa là chữ xử tử với mẹ con.
Hai chân Tần Xuyên mềm nhũn, lui về sau mấy bước, suýt chút nữa thì ngã ngồi trên mặt đất.