Tần Xuyên không dám nói ra chữ “chết” Vì nếu thật sự là như vậy cũng có nghĩa là sự ra đời của hắn đã hại chết mẹ của hắn.
- Người của Bàn Long các chột dạ, giao con cho bên phía Thanh Liên môn đơn giản là muốn con bị họ không chế, cũng tiện cho ta phải ngoan ngoãn câm miệng, không nói về chuyện của họ nữa.
Tần Mục nói:
- Năm đó, thực lực của ta không đủ để đối đầu với bọn họ. Ta phải bảo toàn tính mạng của mình, chỉ có thể giấu về mẹ con và lai lịch của con rồi đưa con tới Thanh Liên môn.
Nghĩ đến đó, Tần Xuyên đã kinh ngạc không nói nên lời.
Từ nhỏ hắn đã cho rằng, Thanh Liên môn là gia đình duy nhất của hắn. Tuy người trong gia đình vu oan hắn, vứt bỏ hắn nhưng hắn vẫn giữ lòng trung thành với Thanh Liên môn.
Thế nhưng, khi Tần Mục nói như vậy, hắn mới nhận ra mình không có nhà.
Đám người đó đều là kẻ thù của hắn. Thậm chí kể cả sư phụ của hắn Phó Thanh Y cũng nằm trong số đó.
- Không… không thể nào… sư phụ…
Tần Xuyên nghiến răng nghiến lợi. Hắn chỉ hận rằng mình không thể chạy đến chỗ Phó Thanh Y để hỏi về chân tướng sự việc. Nhưng hắn không biết Phó Thanh Y ở đâu, sống chết thế nào.
Tần Mục cười thảm:
- Ta biết hết mọi chuyện… Con rất khó tiếp nhận, đám người đó biết Tử La sẽ không phản bội bọn họ, chúng ta cũng không tạo cho bọn họ bất cứ uy hiếp gì, nhưng bọn họ vẫn không chịu bỏ qua cho mẹ con.
- Vì thế…
Tần Xuyên đau thương ngẩng đầu lên hỏi:
- Qua nhiều năm như vậy, người bị gia tộc coi là một phế vật, sau đó đưa con tới Thanh Liên môn để con tự sinh tự diệt?
Tần Mục cúi đầu:
- Ta biết ta không phải là một người cha tốt, ta cũng không bắt con phải thông cảm với ta. Trên thực tế, nếu không phải có thành tựu hiện giờ của con, ta cũng không định cho con biết mọi chuyện.
- Vì sao, lẽ nào nếu con không đạt được vị trí số một, cả đời này người vẫn giấu con, không chịu gặp con?
Tần Xuyên chất vấn.
Tần Mục bước lên trước, nhìn chằm chằm vào Tần Xuyên, ngữ khí trầm lại:
- Tiểu tử… Nếu những người bên phía quân đội nghi ngờ sự trung thành của vợ con, bí mật xử tử, con sẽ làm thế nào?
Cơ thể Tần Xuyên cứng nhắc hồi lâu, rồi trả lời không do dự:
- Giết sạch bọn họ.
- Đúng vậy.
Ánh mắt Tần Mục rất dữ tợn:
- Người của Bàn Long các giết người phụ nữ của ta, giết mẹ của con ta. Nếu ta không giết bọn họ, ta sống trên đời này còn có nghĩa lý gì?
- Người muốn báo thù Bàn Long các?
- Chỉ cần là người có liên quan đến cái chết của mẹ con, họ đều phải chết.
Tần Mục nói chắc như đinh đóng cột:
- Ta luôn là phế vật vì khi đó, trong mắt bọn họ, ta chính là phế vật.
Trong đầu Tần Xuyên hiện lên hình ảnh hai vệ sỹ của người đứng đầu hai bên:
- Con đã gặp hai tên đứng bên cạnh bọn họ, thực lực không thể coi thường. Nếu Bàn Long các có 2, 3 người có cấp bậc như vậy cũng đã rất khủng bố rồi.
- Đánh thẳng dĩ nhiên không được, phải dùng trí.
Ánh mắt Tần Mục thâm thuý:
- Chỉ cần chúng ta có thể phá giải bí mật của sao Bỉ Ngạn, khống chế mọi việc, hoàn thành việc báo thù… thậm chí còn có thể cứu sống mẹ của con!
Tần Xuyên giật mình, ngạc nhiên nói:
- Cứu mẹ con?
Tần Mục mỉm cười gật đầu:
- Tiểu tử ngốc, khống chế luân hồi dĩ nhiên cũng có thể cải tử hoàn sinh. Những gì sao Bỉ Ngạn có thể làm được, con chưa tưởng tưởng ra hết đâu…
- Vậy sao người biết?
Tần Xuyên hỏi.
- Năm đó là ta và mẹ con đã cùng tìm ra nó, con nói xem vì sao ta biết được?
Tần Mục cười nói.
Tần Xuyên suy nghĩ một lát rồi nói:
- Chẳng lẽ những thần vật kia có liên quan đến sao Bỉ Ngạn?
Tần Mục gật đầu:
- Đúng vậy. Trên thực tế, thần vật có bảy khối. Sau khi các môn phải thời cổ đại đóng cửa sao Bỉ Ngạn, họ đã phân tán thần vật khắp mọi nơi.
- Bảy khối thần vậy hợp lại sẽ kiếm được chìa khoá của sao Bỉ Ngạn… Còn cụ thể làm như thế nào thì ta cũng không rõ, vì ta vẫn chưa dám thu gom thần vật trên khắp thế giới.
- Có lẽ là ông trời có mắt để con có năng lực phi thường, để con giành lấy được 2 khối thần vật. Chỉ cần chúng ta lấy được những khối còn lại, chắc chắn sẽ có cơ hội mở ra sao Bỉ Ngạn.
- Nhưng… như trước đây ta đã nói, lần này thần vật xuất thế cũng đã lâu, thêm Thánh giáo cũng chính là Ma môn năm đó, có thể biết rằng thần vật có quan hệ với sao Bỉ Ngạn.