Chương 694: Báo thù
(2) Nên chỉ sợ Thanh Liên môn và Bàn Long các cũng đã sớm nhúng tay vào.
- Ý là… trước khi bị bọn họ phát hiện, chúng ta phải ra tay trước, giành lấy 7 khối thần vật.
Tần Xuyên nói tiếp.
Tần Mục mỉm cười:
- Đúng vậy, chính là ý đó. Đây là cơ hội duy nhất để cứu sống mẹ của con.
Ánh mắt Tần Xuyên trở nên mờ mịt. Hắn ngây ngốc trong giây lát rồi hỏi:
- Nếu con không trở thành người đứng đầu trong cuộc thi, nếu con không có võ công… người sẽ đối xử với con như thế nào?
Tần Mục thở dài nói:
- Con đường ta đi vô cùng nguy hiểm. Con trở thành con của ta, nếu không có bản lĩnh chỉ hại đến con mà thôi. Những thứ con vừa đạt được chỉ là yêu cầu thấp nhất mà thôi.
- A…
Tần Xuyên cười chua chát:
- Trong mắt người, võ công của con hay dòng máu chảy trong người con quan trọng hơn?
Tần Mục híp mắt:
- Nếu như không muốn mạo hiểm cùng ta, con hãy coi như không nghe thấy những lời nói hôm nay. Con hãy đem những người con gái đó đi hưởng cuộc sống an nhàn…
- Ta sẽ không trách con. Cho dù con có hận ta hay không, cuối cùng con vẫn là con của ta. Ta hy vọng con còn sống, cũng hy vọng con sống thật tốt.
Tần Xuyên trầm mặc. Hắn thấy mê mang, cảm giác trong lòng cũng không biết gọi là gì.
- Nếu như con muốn cùng ta báo thù, vậy thì… Từ giờ trở đi, nhớ cho kỹ, mọi thứ ngăn cản chúng ta báo thù, bất cứ ai muốn cướp thần vật đều là kẻ thù của chúng ta.
Tần Mục nói xong, liền lấy ra một chiếc vòng tay hạt đậu nhỏ, đưa cho Tần Xuyên.
- Đây là thứ mẹ con đưa cho ta trước khi đi, bảo ta để lại cho con. Ta vẫn luôn mang theo nó bên mình… Cho dù con lựa chọn đi theo con đường nào thì chiếc vòng này vẫn là của con.
Tần Xuyên nhận lấy vòng tay. Hắn phát hiện ra trên mỗi hạt đậu đều khắc tỉ mỉ một chữ “Xuyên”
Nguyện quân đa thải hiệt, thử vật tối tương tư…
Hốc mắt Tần Xuyên ươn ướt. Hắn nắm chặt vòng tay, xoay người sang hướng khác.
- Con không chỉ có một mình. Nếu muốn báo thù, con cần nghĩ đến những người xung quanh nữa. Cho con một ít thời gian, con muốn suy nghĩ thêm.
Tần Mục cười khẽ:
- Không cần căng thẳng quá. Ta đã đợi hơn 20 năm, những việc như thế này không thể gấp gáp được. Ta biết tháng ba sẽ có một đại hội Tiềm Long, ở đó sẽ có một khối thần vật. Trước dịp đó, con có thời gian để lựa chọn.
- Vì nếu như con không đi lấy nó về, đích thân ta sẽ ra tay.
Tần Xuyên nhíu mày:
- Nếu người đi ra ngoài, chắc chắn những người kia sẽ phát hiện ra.
- Vậy thì sao chứ? Ta đã nhịn hơn 20 năm rồi, đã từng lo lắng cho con, lo lắng liệu đứa con trai duy nhất của ta có thể chết trên tay họ hay không. Hiện nay, con đã trưởng thành, có thực lực, ta cũng toại nguyện rồi.
Sau đó, Tần Mục liền quay người, thả người nhảy xuống núi.
- Đi thôi, đi xuống mấy thị trấn quanh đây ăn gì đó đi. Chạy cả buổi tối, ông già này cũng đói rồi…
Vẻ mặt Tần Xuyên bất đắc dĩ, trong đầu hỗn loạn. Lão tiểu tử này vẫn còn có tâm trí đi ăn sao?
Tuy nhiên, Tần Xuyên cũng biết nghĩ nhiều cũng vô dụng thôi. Vì thế, hắn bỏ hết những suy nghĩ này sang một bên, phi thân đuổi theo.
Vì hôm nay là mùng 1 nên không có quán ăn nào mở cửa. Quanh đi quẩn lại chỉ có mỗi một siêu thị 24/24 là còn mở.
Hai người đi vào cửa hàng. Tần Mục chọn mì ăn liền và thịt bò khô, định ăn luôn trong cửa hàng.
- Này con trai, con có đem theo tiền không vậy?
Lúc phải trả tiền, Tần Mục mới sờ sờ túi rồi lúng túng nói.
Tần Xuyên nhíu mày:
- Không phải là cha không đem theo tiền đấy chứ?
Tần Mục khoan khoái:
- Bình thường ta không ra khỏi cửa, ra ngoài cũng không mua đồ, không có tiền.
Tần Xuyên khẽ gật đầu, cầm hai túi bánh mỳ và một hộp sữa quay đầu chạy ra khỏi cửa hàng.
- Con cũng không có!
- Này! Này! Xú tiểu tử, mau trả tiền đi!
Tần Mục thấy vậy cũng vội đuổi theo.
Trong nháy mắt, nhân viên thu ngân nhìn hai cha con chạy đi mất.
Chờ đến khi cậu ta kịp phản ứng để đuổi theo, thì chỉ còn biết vừa chạy vừa mắng: