Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 695: Địa bạch phong sắc hàn (1)

Chương 695: Địa bạch phong sắc hàn (1)

Trên tầng cao nhất của toà nhà trong thị trấn, nhân lúc không có ai, hai người nhảy lên trên, một người gặm bánh mỳ, một người gặm thịt bò khô. Mỳ tôm không thể pha được nên bị Tần Mục vứt sang một bên.

- Có ảnh mẹ của con không ạ?

Sau khi yên tĩnh ngồi ăn đồ của mình, Tần Xuyên liền hỏi một câu.

Tần Mục sững sờ, rồi lắc đầu ngay:

- Ảnh chụp, con nghĩ hồi đó giống bây giờ, chỉ cần lấy điện thoại ra là chụp được sao?

- Mẹ của con rất đẹp, dù sao thì ta cũng đẹp trai thế này cơ mà.

- Con di truyền của ta. Dĩ nhiên, mẹ của con cũng là mỹ nhân, còn đẹp hơn con dâu nhiều.

Tần Mục đắc ý nói.

Tần Xuyên tỏ vẻ không tin, quăng chiếc túi bánh không ra một bên rồi nói:

- Công phu của cha không phải là Trường sinh quyết của nhà họ Tần, đó là gì đấy ạ?

- Hà hà, nếu luyện Trường sinh quyết, mẹ của con thèm để ý đến ta sao? Tương lai mà có cơ hội, con sẽ biết.

Tần Mục cười nói.

Tần Xuyên lắc đầu:

- Được rồi, con còn phải đưa vợ con về thủ đô. Chuyện thần vật, trước đại hội Tiềm Long con sẽ đưa ra quyết định.

- Thật sao? Sao ta lại thấy con đã đưa ra quyết định rồi nhỉ?

Tần Mục híp mắt cười.

Tần Xuyên chẳng buồn để ý đến ông ta. Việc người đàn ông có ý chí sắt đá này là cha mình, hắn vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận được.

Đêm nay, hắn chạy ra khỏi tỉnh Giang, chạy về cũng tốn không ít thời gian, không thể chậm trễ được.

Tầm 10 giờ sáng, Tần Xuyên về tới nhà họ Tần.

Đêm 30 xảy ra chuyện, tuy không phải chuyện lớn, nhưng dù sao thì chuyện xấu trong nhà cũng không thể truyền ra ngoài, nếu không sẽ ảnh hưởng rất lớn.

Tần Xuyên cũng không buồn để ý đến mấy người lớn hỏi thăm hắn mà trực tiếp chạy về tìm Liễu Hàn Yên.

Dĩ nhiên, cô ta cũng hỏi xem hắn đã đi đâu, nhưng Tần Xuyên cũng không thể nói thật toàn bộ mà chỉ ậm ừ cho qua. Cũng may Liễu Hàn Yên không phải là người thích tra ra mọi chuyện đến cùng, vì thế cô ta cũng không hỏi kỹ cho lắm.

Theo tập tục, Tần Xuyên cùng Liễu Hàn Yên về nhà họ Liễu ở thủ đô.

***

Địa bạch phong sắc hàn, bông tuyết to như lòng bàn tay.

Lúc này, ở thủ đô đang là mùa đông giá rét.

Tuy nhiên, trong đại sảnh nhà họ Liễu, khí thế nghênh đón Tần Xuyên của những người trong gia đình lại vô cùng náo nhiệt.

Thậm chí, kể cả những người như Liễu Trung Kỳ trước đây hay cãi nhau với Liễu Hàn Yên cũng hỏi hạn họ tận tình, thậm chí còn nơm nớp lo sợ, sợ vị Kiếm Ma này sẽ hận mình.

Nhưng người khiến hắn cảm thấy bất ngờ nhất lại là cô em vợ Liễu Tiên Tiên. Dường như hôm nay cô ta không vui vẻ như mọi hôm, thấy bọn họ cũng chỉ gọi chị, anh rể, bộ dạng tươi cười trước đây đã biến mất.

Tần Xuyên hơi khó chịu, chắc là Liễu Tiên Tiên lại bị Liễu Trung Nguyên giáo huấn rồi.

Liễu Trung Nguyên ngồi ngay đầu, ánh mắt nhìn Tần Xuyên cũng khác lần trước, ánh mắt đó phức tạp hơn trước rất nhiều.

Trên thực tế, lần này Tần Xuyên gặp Liễu Trung Nguyên, cảm giác đầu tiên chính là, hình như bố vợ của hắn đã gầy đi nhiều. Khi cẩn thận nhìn lại khuôn mặt của Liễu Trung Nguyên, Tần Xuyên run lên…

Dường như Liễu Trung Nguyên cũng biết rằng Tần Xuyên đã phát hiện ra gì đó, dùng ánh mắt ám chỉ hắn đừng nói ra bất cứ điều gì.

Tần Xuyên nhíu mày, nhìn Liễu Hàn Yên vẫn không biết gì, trong lòng bỗng thấy vô cùng lo lắng.

Sau khi kính trà mọi người, mời người lớn trong nhà một lượt, Liễu Trung Nguyên liền gọi hai người vào phòng.

Sau khi vào phòng, khi hai vợ chồng vừa ngồi xuống, Liễu Trung Nguyên đã hỏi thẳng:

- Lúc nào hai đứa định có con?

Tần Xuyên trầm mặc, nhìn sắc mặt Liễu Trung Nguyên rồi không biết nói gì cho phải.

Liễu Hàn Yên mấp máy môi nói:

- Con còn thiếu một chút hoả hậu, cha cứ thong thả một thời gian nhé.

- Hừ, quân đội thì không đi. Ta còn cứ nghĩ con đã nghĩ thông suốt. Cho dù con có lĩnh ngộ được Thiên Huyễn Băng Ngưng đi chăng nữa, cho dù đạt đến cảnh giới của sư phụ con Lăng Vân sư thái đi chăng nữa thì sao chứ? Nơi dựa dẫm của con là Tần Xuyên, mau sinh một đứa bé cho nó.

Liễu Trung Nguyên dạy dỗ.

Liễu Hàn Yên yên lặng không lên tiếng, tuy nhiên cô ta cũng không phản bác, nhưng cũng không thoả hiệp.

Liễu Trung Nguyên thở dài, nói:

- Được rồi tới đây, thêm một năm nữa xem con có tiến bộ không.

- Vâng thưa cha.

Liễu Hàn Yên đứng dây.

Lúc Tần Xuyên đang thấy khó chịu không biết hai cha con làm gì thì thấy hai người họ đi tới một cái bàn như bàn cờ, bắt đầu chơi cờ tướng.

Tần Xuyên im lặng. Chả trách Liễu Hàn Yên lại thích đánh cờ như vậy, hoá ra từ nhỏ Liễu Trung Nguyên đã dạy cô đánh cờ.

Như sợ con rể không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Liễu Trung Nguyên nói:

- Tần Xuyên, con ở bên cạnh nhìn thôi, không được xen vào đâu đấy.

- Hì hì, cha vợ, cha giỏi như vậy, con giúp vợ con một chút không được sao ạ?

Tần Xuyên nói.

- Từ lúc con bé 10 tuổi ta đã dạy nói chơi cờ tướng.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch