Chương 696: Địa bạch phong sắc hàn
(2) Cuối năm nào cũng phải chơi một lần. Đợi đến khi con bé có thể đánh thắng ta, ta sẽ không can thiệp vào bất kỳ quyết định gì của nó nữa… Đây là giao ước giữa hai cha con, nếu con nhúng tay vào, ván này coi như không tính.
Liễu Trung Nguyên nói.
Tần Xuyên im lặng. Giao ước cứng nhắc này mà Liễu Hàn Yên cũng đồng ý. Chả trách lúc rảnh rỗi, cô lại tìm người đánh cờ.
Nếu đã không được nhúng tay vào, Tần Xuyên đành phải làm khán giả, ở bên cạnh quan sát tình trạng cơ thể của Liễu Trung Nguyên.
Qua hơn một tiếng đồng hồ, Liễu Hàn Yên mấy lần chó cùng giứt rậu, cuối cùng vẫn thua Liễu Trung Nguyên.
Liễu Trung Nguyên hừ khẽ:
- Suy nghĩ của con vẫn vô cùng phiến diện. Tấn công thì phải có lùi, trong lùi cũng phải tấn công mới có thể thấy rõ mục đích của đối phương.
- Tuy con thử nghĩ theo nhiều hướng khác nhau, nhưng cũng không thể nhìn rõ được bản chất của vấn đề, như vậy con… còn chưa đủ tư cách thoát khỏi sự quản lý của ta.
- Con sẽ cố gắng, thưa cha!
Liễu Hàn Yên tỏ ra không cam lòng, nhưng cũng chỉ có thể cúi đầu thừa nhận, khả năng chơi cờ của mình không bằng cha.
- Cha vợ, nếu không con chơi với cha ván sau nhé?
Tần Xuyên thấy vợ mình quá đáng thương nên định báo thù cho cô.
Thế nhưng Liễu Ttung Nguyên lại trực tiếp từ chối:
- Ta không phải là đối thủ của con, không cần đánh.
- Sao thế ạ? Cha con chưa đánh với con bao giờ mà?
Tần Xuyên hoài nghi.
Liễu Trung Nguyên nói:
- Với cá tính của con, con tuyệt đối sẽ không tìm một người lợi hại hơn mình để đánh cờ, nếu con đã muốn đánh với ta, vậy chắc chắn ta không bằng con.
Tần Xuyên ngạc nhiên vô cùng. Lão hồ ly này, thoạt nhìn tưởng ngay thẳng, nhưng thực tế lại rất ranh ma.
Dường như Liễu Trung Nguyên rất mệt, ông ta xua tay nói:
- Hai đứa ra ngoài đi, bên ngoài có nhiều người lớn, tuổi tác đã cao, vừa rồi chưa gặp hai đứa trong sảnh, nhưng hai đứa cũng đi hỏi thăm một chút. Đừng để gió lạnh bên ngoài làm mất đi không khí lễ nghĩa.
- Vâng thưa cha.
Liệu Hàn Yên chỉ nhàn nhạt đồng ý lời cha mình nói rồi kéo Tần Xuyên ra khỏi phòng.
Tần Xuyên quay đầu lại nhìn thấy sắc mặt của Liễu Trung Yên không tốt cho lắm, lời nói như nghẹn ở cổ họng không biết nên nói hay không.
Hai người về phòng thư giản, đang định đi gặp mọi người thì Liễu Tiên Tiên tới tìm.
Sau khi đẩy cửa vào, gương mặt tròn trịa của cô bé đầy phiền muộn, điều đó khiến Liễu Hàn Yên thấy có gì đó không đúng.
- Tiên Tiên, em làm sao vậy?
Theo bản năng, Liễu Hàn Yên giơ tay ôm lấy mặt em gái mình đầy đau lòng.
Thấy thế, Liễu Tiên Tiên Thiển liền oà khóc.
- Chị… chị ơi… cha không cho em nói nhưng em rất sợ…
Liễu Tiên Tiên khóc nức nở.
Sắc mặt Liễu Hàn Yên lập tức thay đổi, cô nhíu mày hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
- Em… em nhìn thấy cha nhổ ra máu, hình như cha bị bệnh gì đó, nhưng không chịu nói cho mọi người trong nhà biết…
Liễu Tiên Tiên nói rất bé như sợ người bên ngoài nghe thấy.
Tần Xuyên ở bên cạnh chỉ biết lặng lẽ thở dài, xem ra hắn đoán không sai.
Mặt Liễu Hàn Yên trắng bệch, do dự một hồi rồi quay đầu nhìn Tần Xuyên.
Cô phát hiển Tần Xuyên tỏ ra bất đắc dĩ và đau lòng nên càng tin tưởng hơn lời Liễu Tiên Tiên nói:
- Có phải anh đã sớm nhìn ra không? Cha em bị sao vậy?
Tần Xuyên biết cũng không cần giấu diếm nữa, nên đành nói ra:
- Thật ra, lúc nãy, vừa nhìn qua anh đã chú ý tới việc, mắt trái của cha hơi giật giật, chắc là triệu chứng myoky…
- Anh nói cái gì mà bọn em hiểu đi!
Liễu Hàn Yên có vẻ sốt ruột. Tần Xuyên nói toàn từ chuyên ngành, nhưng bọn họ lại không phải bác sỹ.
Tàn Xuyên cười khổ:
- Chính là… thớ thịt co giật là triệu chứng của bệnh mất ngủ. Nhưng khi anh quan sát kỹ càng hơn thì thấy nhãn cầu của cha đã hơi đổi màu, đó là triệu chứng của bệnh vàng da.
- Nếu như anh đoán không sai, cha mắc bệnh ung thư tuyến tuỵ. Khối u đang chặn ống mật, khiến cha bị nôn mửa, mất nước… Nếu cha dùng chân khí trấn áp sẽ dẫn đến việc bị thổ huyết.
- Ung thư… ung thư tuyến tuỵ…
Liễu Tiên Tiên run rẩy, ngã vào trong ngực Liễu Hàn Yên:
- Cái đó… cái đó không phải là…
Tần Xuyên cũng rất khó mở miệng, chỉ có thể gật đầu xác thực. Nhìn triệu chứng hiện giờ, có lẽ thời gian của Liễu Trung Yên đã không còn nhiều.
Liễu Hàn Yên ngây ngốc, hốc mắt dần trở nên ướt át.
Qua ba phút, cô mới đỡ Liễu Tiên Tiên ngồi xuống, rồi nắm chặt tay Tần Xuyên.
- Đi theo em.
- Đi đâu?
- Đi khám cho cha em.
Giọng nói của Liễu Hàn Yên rất bình tĩnh, nhưng dưới sự bình tĩnh này là đôi bàn tay đang lạnh buốt, run rẩy.
Tần Xuyên đau lòng. Trong ánh mắt của cô có quá nhiều tình cảm đang đè nén. Dường như cô không biết phải thổ lộ thế nào, chỉ có thể cố gắng cứng cỏi, để hàng ngàn cái gai sắc nhọn làm tổn thương lòng mình.
Nhìn ánh mắt cầu khẩn của cô, Tần Xuyên chỉ còn biết gật đầu: