- Thuốc giảm đau… Cha vợ, vì sao cha không nói với con sớm một chút, có thể trước đây cha không cần đi tới bước đường này…
Nghe xong lời Tần Xuyên nói, Liễu Tiên Tiên sốt ruột nhào về phía trước, loạng choạng nắm tay Tần Xuyên:
- Anh rể, anh có ý gì? Sao lại nói là không cần đi đến bước đường này? Cha bị làm sao?
- Liễu Tiên Tiên!
Liễu Trung Nguyên cao giọng, quát:
- Buông Tần Xuyên ra, còn ra thể thống gì nữa.
- Con không quan tâm, không quan tâm! Cha à, cha đã bị như vậy rồi, con còn coi trọng thể thống gì chứ!
Liễu Tiên Tiên khóc rống lên, nước mắt giàn giụa.
Mắt Liễu Trung Nguyên đỏ lên, nghiêng đầu nói:
- Nguồn cơn bệnh của ta là vì năm đó, sau khi bị Hắc la sát đả thương, lưu lại âm độc. Có thể sống đến hiện giờ đã là tốt lắm rồi. Cũng không phải cha chưa từng thử qua cách khác, nhưng thiên hạ này không ai giải được cả.
Tần Xuyên ngạc nhiên. Hắn không biết rằng năm đó Liễu Trung Nguyên cũng từng bị Hắc la sát đả thương.
Liễu Hàn Yên nghe xong như bị điện giật, mở to mắt không dám tin vào những gì vừa nghe thấy.
Cô nhớ đến cảnh tượng năm đó, Hắc la sát tới đây tàn sát cả một đêm.
Đến nay, cô chỉ nhớ đến hình ảnh mẹ ngã trong vũng máu, nhưng không ngờ Liễu Trung Nguyên cũng bị thương.
Cô chỉ nhớ rõ mình đã mất mẹ, nhưng lại không để ý đến việc, Liễu Trung Nguyên cũng đã mất vợ.
Đến tận giờ, cô mới phát hiện ra Liễu Trung Nguyên đã bị độc tố quấn thân hơn 10 năm, hiện nay đã thành ung thư, bệnh tình nguy kịch. Lúc này, Liễu Hàn Yên mới nhận ra, mình luôn không để ý gì đến cha.
- Tần Xuyên… anh… không phải anh biết về ngành y sao, châm của anh đâu rồi, em đi lấy cho anh. Anh… anh bắt mạch cho cha được không?
Liễu Hàn Yên cố kìm nén sự nghẹn ngào trong giọng nói.
- Không cần bắt mạch, mọi chuyện đã vậy rồi.
Liễu Trung Nguyên nói.
- Không được! Nhất định phải khám!
Liễu Hàn Yên nói chắc như đinh đóng cột.
Tần Xuyên ngồi xuống nói:
- Cha, để con xem một chút xem sao.
Liễu Trung Nguyên cũng không bướng bỉnh nữa mà thò tay ra cho Tần Xuyên bắt mạch.
Tần Xuyên bắt đầu xem mạch, nhưng nửa phút sau mà vẫn không thấy nói gì.
- Anh rể, sao rồi?
Liễu Tiên Tiên nơm nớp lo sợ.
Tần Xuyên cắn môi, nhưng không biết nói thế nào cho mọi người dễ tiếp nhận nhất.
Liễu Trung Nguyên mỉm cười:
- Tần Xuyên là bác sỹ giỏi, nhưng dù sao thì nó cũng không phải là thần tiên, hai chị em con đừng làm khó nó.
- Cha… con xin lỗi!
Tần Xuyên biết, đây không phải là chuyện nằm trong phạm vi khống chế của hắn. Nhưng dù vậy, hắn vẫn thấy rất có lỗi.
Tuy hắn không có cảm tình với Liễu Trung Nguyên, nhưng dù sao đây cũng là cha vợ của hắn.
Đúng lúc này, Liễu Trung Nguyên như buồn nôn, ông ta liền nhanh chóng dùng chân khí để định nén nó xuống.
- Cha! Đừng dùng chân khí!
Tần Xuyên vội ngăn lại.
Nhưng mọi việc đã muộn, Liễu Trung Nguyên phun ra một đống máu, phủ đầy trên mặt bàn.
Sau khi ói xong, cả người Liễu Trung Nguyên như bị rút hết khí lực. Một tư lệnh quân đội uy phong lẫm liệt, lúc này lại như một ngọn đèn sắp tắt, nằm trên ghế, ánh mắt vô hồn.
- Thời gian của ta không còn nhiều… Không gặp được con của các con rồi…
Lúc này, Liễu Hàn Yên không kiềm chế được nữa, cô quay người chạy ra ngoài, vừa chạy vừa lau nước mắt.
Vào lúc này, người lạnh lùng tới đâu cũng không thể khống chế được tâm trạng của mình.
- Cha, cha đi bệnh viện đi có được không ạ! Cha đừng làm bọn con sợ, mau tới bệnh viện đi ạ…
Liễu Tiên Tiên cầu xin.
Liễu Trung Nguyên khẽ cười:
- Nha đầu ngốc, bệnh viện nào cũng như nhau cả thôi, sao chữa được bệnh của cha chứ. Năm đó, đúng ra cha nên đi theo mẹ các con, sống đến giờ đã là may mắn rồi.
Liễu Tiên Tiên nghe cha nói như vậy liền nhào vào trong ngực Liễu Trung Nguyên khóc không ngừng, không thèm bận tâm trên người cha mình toàn máu.
Liễu Trung Nguyên phất tay ý bảo Tần Xuyên đi xem Liễu Hàn Yên xem sao.
Dĩ nhiên Tần Xuyên biết điều đó. Hắn chạy ra ngoài thì thấy cô đang ngồi im lặng mà khóc.
Tần Xuyên ôm chặt lấy cô từ phí sau, thấy cô đang run sợ. Hắn đau lòng nói:
- Nếu muốn phát tiết ra ngoài thì cứ phát tiết đi… Là tại anh vô dụng, anh không chữa được bệnh của cha, em đánh anh một trận, mắng anh một trận cũng được nhưng đừng tự mình chịu đựng.