- Em có tư cách gì để đánh anh, chửi anh, mắng anh chứ… Lúc trước em muốn xuất ngủ, cha không ngăn cản em. Lúc đó em đã cảm thấy, mọi chuyện không đơn giản như vậy rồi.
- Là tại em luôn nhìn cha từ phía xa, mỗi lần nói chuyện điện thoại với cha đều thấy rất khó chịu, từ nhỏ em đã oán trách cha…
- Nhưng em chưa từng nghĩ tới việc, em mất mẹ, cha còn đau khổ hơn chúng em rất nhiều. Mọi việc ông làm đều muốn để hai chị e mem trưởng thành trong thời gian ngắn nhất… Em thật ngốc…
Trong mắt Tần Xuyên loé lên những suy nghĩ phức tạp. Hắn lẩm bẩm nói:
- Chỉ cần là cha mẹ ruột, cho dù lời nói, hành động có lạnh lùng như thế nào, trong lòng họ đều rất lo lắng cho chúng ta…
Liễu Hàn Yên buồn bã nói:
- Em quá tuỳ hứng, nếu không phải em luôn kiên trì như vậy, có thể cha đã kịp gặp con chúng ta rồi.
- Những lời này cũng đã muộn rồi, những ngày cuối cùng, chúng ta hãy ở bên cạnh cha đi.
Tần Xuyên khuyên nhủ.
Liễu Hàn Yên nghe xong, gật đầu, sửa sang lại đầu tóc rồi cùng Tần Xuyên quay lại thư phòng.
Lúc này Liễu Tiên Tiên đã bảo người làm bưng tới một chậu nước và khăn mặt, giúp Liễu Trung Nguyên rửa mặt.
Liễu Hàn Yên thấy sắc mặt cha tái nhợt, lại không nhịn được mà bật khóc.
- Sao vậy, trông con không giống con gái lớn của ta chút nào. Ta chưa từng thấy con đa sầu đa cảm như vậy, đừng để cha đã sắp đi rồi mà vẫn còn lo lắng.
Liễu Trung Nguyên bất đắc dĩ nói.
Mắt Liễu Hàn Yên đỏ lên:
- Con còn muốn thắng cha, chẳng lẽ không cho con một cơ hội sao?
Cái mà cô nói đến chính là cuộc thi cờ tướng mỗi năm một lần giữa hai cha con.
Nghe đến mấy lời này, Liễu Trung Nguyên suýt nữa không khống chế nổi tâm trạng của mình, cười gượng gạo nói:
- Đã muộn rồi. Về sau để Tần Xuyên thay ta đánh với con.
Liễu Hàn Yên ngửa đầu, chỉ có làm như vậy, cô mới không rơi nước mắt.
Sư tình đã sáng tỏ, Liễu Trung Nguyên cũng không muốn giấu thêm nữa.
Tin tức chủ nhân nhà họ Liễu sắp chết nhanh chóng truyền đi khắp mọi nơi. Chưa tới một ngày, cả Hoa Hạ đều đã biết.
Vì thế, không khí vui vẻ mừng năm mới của nhà họ Liễu bỗng trở thành sự u buồn, khiến cho nhiều người nhà họ Liễu không thể chịu nổi.
Mấy anh em ruột như Liễu Trung Hưng cũng tới hỏi Tần Xuyên xem có cách nào cứu vãn được không, nhưng Tần Xuyên chỉ có thể lần lượt trả lời bọn họ - Không thể.
Mấy ngày đầu năm, đáng ra vợ chồng Tần Xuyên phải đi thăm bạn bè, nhưng sau khi chuyện này xảy ra, họ cũng không đi đâu nữa.
Trong vòng một tuần, nhà họ Liễu liên tiếp có người tới thăm, có người là bạn tốt của Liễu Trung Nguyên, có người là môn sinh tới từ khắp mọi nơi để tiễn đưa Liễu Trung Nguyên đi đoạn đường cuối cùng.
Cơ thể Liễu Trung Nguyên cũng ngày càng yếu dần, cuối cùng không thể tiếp tục chống đỡ được nữa. Cuối tháng hai, ông đã phải nằm trên giường bệnh trong phòng chăm sóc đặc biệt ở bệnh viện quân khu.
Liễu Trung Nguyên có thể ra đi bất cứ lúc nào, vị trí gia chủ của ông ta và quân hàm đều cần chuyển giao. Cũng may, nhà họ Liễu không thiếu người tài, đám người Liễu Trung Hưng có thể dễ dàng tiếp nhận.
Trong vòng hơn 10 ngày ngắn ngủi, Liễu Hàn Yên đã biến chuyển từ đau thương trầm mặc sang dần tiếp nhận sự thật.
Mỗi ngày cô đều ở lại bệnh viện. Tuy vì khoảng cách giữa hai cha con quá lớn, đến lúc này đã không nói gì nhiều, nhưng tình thân huyết thống này là thứ không cần lời để diễn tả.
Chạng vạng tối, gió rít lạnh.
Mấy ngày cuối cùng này, Tần Xuyên làm bác sỹ chính để giảm đi sự đau đớn của căn bệnh ung thư.
Sau mỗi lần được trị liệu giảm đau, Liễu Trung Nguyên nằm trên giường bệnh, nhìn về phía Liễu Hàn Yên đang ngồi rất yên lặng rồi nở một nụ cười hiền hoà.
- Ta không sống được bao lâu nữa đâu, ta cảm nhận được.
Liễu Trung Nguyên nói.
Liễu Hàn Yên trầm mặc, cô cũng không biết nói gì lúc này.
Liễu Trung Nguyên thò tay, chủ động nắm tay con gái. Tay của ông rất thô, còn hơi run rẩy, không giống đôi tay của một tiên thiên võ giả chút nào.
- Con gái, nghe này… Đối với một con người, chết cũng không phải là điều gì đó kém may mắn. Vì nếu điểm cuối cùng là bất hạnh thì cuộc đời của con người chẳng phải là một hành trình bất hạnh hay sao? Cha đã từng có mẹ con, từng có các con… Vậy là đủ rồi.
Liễu Trung Nguyên an ủi.
Liễu Hàn Yên gật đầu:
- Cha đừng nói nữa, cha nghỉ sớm đi.
Tần Xuyên thấy cảnh này cũng vô cùng buồn rầu.
Đúng lúc này, một binh sỹ chạy từ bên ngoài vào báo cáo: