Nhận được tin tức đó, thần kinh Tần Xuyên lập tức trở nên căng thẳng, hắn nhớ lại lời Tần Mục đã nói với hắn. Vì thế hắn có cái nhìn hoàn toàn mới với mấy vệ sỹ quanh người thủ trưởng số 2.
Lúc Tần Xuyên đang không biết phải đối mặt với các cao thủ Bàn Long các như thế nào thì thủ trưởng số 2 đã vào.
Thấy Liễu Trung Nguyên định ngồi từ trên giường dậy, ông ta nhanh chân bước về phía trước, khuyên nhủ:
- Đừng ngồi dậy, tôi không báo trước là vì sợ anh sẽ lại muốn đứng dậy tiếp đón như vậy đó.
Liễu Trung Nguyên áy náy:
- Thủ trưởng quan tâm đến tôi quá!
- Anh đã trấn thủ phía Bắc Hoa Hạ 17 năm trời. Vào lúc này, tôi tới thăm anh có gì đâu mà đáng nói chứ.
Thủ trưởng số 2 nói.
Tần Xuyên không chú ý đến thủ trưởng số 2, ánh mắt của hắn luôn tập trung vào người tên vệ sỹ đi theo.
So với trước đây, lúc này, Tần Xuyên càng chú ý nhiều hơn tới vẻ ngoài của người đàn ông trung niên này.
Rõ ràng là vì, võ công của Tần Xuyên có nhiều điểm tiến bộ, kéo gần lại khoảng cách giữa hai người, khả năng phán đoán lại càng thêm chuẩn xác.
Cũng trùng hợp là, người vệ sỹ này cũng đang cười nhẹ, nhìn Tần Xuyên, ánh mắt có ý tứ sâu xa.
Đột nhiên, vị thủ trưởng số 2 nói:
- Tần Xuyên, tôi muốn nói chuyện riêng với cha vợ cậu, hay là… cậu ra ngoài trước đi, vệ sỹ của tôi võ công cũng khá cao cường. Cậu có thể ra ngoài nói chuyện với cậu ấy.
Tần Xuyên sừng sỡ. Nghe câu nói của ông ta, hắn biết, ông ta tới thăm Liễu Trung Nguyên không phải chuyện giả. Nhưng đồng thời, người của Bàn Long các cũng muốn gặp hắn?
- Cậu Tần, chúng ta ra ngoài tâm sự đi?
Người vệ sỹ khẽ vươn tay tỏ vẻ khách khí.
Tần Xuyên biết có trốn tránh cũng vô dụng. Đối phương đã tìm đến tận cửa, mình chỉ có thể nghĩ cách đối phó thôi, xem rốt cục Bàn Long các có ý gì.
Hai người ra bên cạnh bệnh viện. Vì thủ trưởng số 2 đã tới nên hành lang đều bị cấm, không gian vô cùng yên tĩnh.
Người vệ sỹ dừng chân, quay người cười nói với Tần Xuyên:
- Chuyện trước đây ở núi Thanh Long, cũng may mà có cậu Tần mới đỡ phiền toái.
Tần Xuyên híp mắt, lắc đầu nói:
- Không có gì. Tôi làm vậy chỉ để bảo vệ người bên cạnh tôi thôi, chứ không phải vì đại cục quốc gia đâu.
- Cho dù là thế nào đi chăng nữa, chỉ cần cậu sẵn sàng ở đó mà không chạy trốn đã ra dáng nam tử hán đại trượng phu rồi, đáng khâm phục!
Người vệ sỹ nói.
Tần Xuyên hơi do dự rồi hỏi:
- Kim Thiền pháp sư nói với tôi, ông ấy đã gọi cho thủ trưởng số 2, chẳng lẽ mọi người ra tay ngăn cản nhà họ Long và nhà họ Tống để cứu tôi?
Người vệ sỹ gật đầu:
- Đúng vậy, là chúng tôi làm. Chúng tôi không thể chấp nhận cách làm của bọn họ được.
- Mọi người là ai? Vì sao lại cứu tôi?
Tần Xuyên làm như mình không biết nội tình.
Người vệ sỹ mỉm cười nói:
- Cậu có nhớ lần trước tôi đã nói với cậu về Long Bàn chung phụ bình tứ hải, cửu phẩm Thanh Liên trấn Thần Châu không?
- Tôi nhớ nhưng tôi không hiểu.
Tần Xuyên nói.
- Tôi là Bạch Hạc, là tông môn của Bàn Long các. Tông môn của chúng tôi cùng một chi với Thanh Liên môn của cậu, được xem như cùng một môn phái cổ.
- Tin tức cụ thể tôi không tiện để lộ cho cậu biết, phải để Phó Thanh Y quyết định xem có nói với cậu hay không. Nhưng cậu có thể yên tâm rằng, chúng tôi không có ác ý với cậu.
Bạch Hạc nói.
Tần Xuyên suy nghĩ một lát rồi nói:
- Sư phụ tôi đã mất tích hơn 3 năm nay rồi, mọi người không biết sao?
Bạch Hạc cười khẽ:
- Tuy quan hệ giữa chúng tôi và Thanh Liên môn không phải tầm thường, nhưng cũng không thường xuyên qua lại. Trên thực tế, đa phần người của chúng tôi và Thanh Liên môn không biết nhau.
- Về chuyện sư phụ của cậu biến mất, chắc là ông ta lại đi ngao du sơn thuỷ thôi. Từ trước đến này, sư phụ của cậu không phải là người thích nhàn rỗi, cậu cũng đừng để ý quá.
Tần Xuyên nhìn Bạch Hạc, có vẻ anh ta không biết gì thật, từ việc hắn đã bị trục xuất ra khỏi Thanh Liên môn, đến những việc xảy ra trong Thanh Liên môn.
Xem ra, hai môn phái đúng là rất rõ ràng, nước sông không phạm nước giếng. Bên nào cũng đều mặc kệ chuyện xảy ra ở bên kia.
Cũng khó trách, trước đây lúc ở trong môn, hắn chưa từng nghe qua chuyện về Bàn Long các, vì thế hắn không thể biết căn nguyên sâu xa trong chuyện này được.
- Hôm nay anh đến tìm tôi có việc gì?
Tần Xuyên hỏi.
Bạch Hạc liền tỏ ra nghiêm túc:
- Có chuyện. Nếu như là trước đây, chắc chắn tôi sẽ không đến sự giúp đỡ của cậu, nhưng hiện nay là giai đoạn đặc biệt, vì thế phải nhờ cậu giúp một việc.
- Giúp đỡ? Có chuyện gì mà ngay cả các anh cũng không làm được? Cần tôi tới sao?
Tần Xuyên buồn bực nói.
Bạch Hạc than khổ:
- Nói ra cũng thật xấu hổ. So với Thanh Liên môn, đến nay, Bàn Long các chúng tôi không còn mấy người. Mỗi người trong tông môn đều mang trọng trách riêng. Như tôi này… tôi phụ trách việc bảo vệ sự an toàn cho thủ trưởng số 2, còn anh trai của tôi bảo vệ cho thủ trưởng số 1.
- Tông môn chúng tôi đang rất thiếu vắng nhân tài. Nhưng hiện này, trên thế giới cũng có rất nhiều thế lực rục rịch có ý đồ sưu tập các thần vật lưu lạc trên thế giới.
- Chúng tôi biết, tháng sau sẽ tổ chức đại hội Tiềm Long, ở đó sẽ một thần vật.