Chương 700: Cường giả truyền kỳ
(2) Vì thế, chúng tôi hy vọng, cậu Tần có thể giúp chúng tôi thay mặt Hoa Hạ, lấy thần vật về.
- Cái gì, muốn tôi đi tìm thần vật về?
Tần Xuyên vô cùng kinh ngạc. Hắn thấy mọi chuyện càng ngày càng phức tạp:
- Chẳng lẽ Hoa Hạ không còn ai nữa sao? Sao lại là tôi?
Mắt Bạch Hạc bỗng loé lên:
- Nếu là cậu Tần lúc trước, dĩ nhiên chúng tôi sẽ không tìm cậu. Nhưng hiện nay, cậu có thế lực ở núi Thanh Sơn, nên chúng tôi không thể không thừa nhận cậu có tư cách được liệt vào danh sách cường giả chân chính.
- Đại hội Tiềm Long lần này sẽ có hai vị cường giả xuất hiện: Man vương BulKathos, Vu vương Diab la. Hai người này, ai cũng muốn có được thần vật, trừ phi bọn họ đọ sức với nhau, nếu không thì không ai ngăn nổi.
- Mà thực lực của cậu Tần có thể ảnh hưởng đến cả cục diện của toàn bộ việc tranh đoạt thần vật. So sánh với việc chọn những người khác, cậu là người có hy vọng có được thần vật nhất.
Tần Xuyên mỉm cười:
- Đừng thế chứ, tôi thì có là gì đâu? Trong nước không phải còn có ba tông sư sao? Không phải còn có Phong thần, Thiết sư tướng quân sao?
Bạch Hạc lắc đầu cười:
- Thứ lỗi cho tôi nói thẳng. Tông sự cùng lắm thì được xếp vào hàng ngũ cường giả thôi. Ba người còn lại là Dược Thương Hải, Lăng Vân, Kim Thiền đều không đọ nổi với Bul Kathos.
- Phong Thần là thần châm định hải của cả Hoa Hạ, không thể ra nước ngoài. Thực lực của Thiết sư còn chưa đủ để đoạt lấy thần vật
Tần Xuyên ngạc nhiên, nghe đến đó hắn khẽ nuốt nước bọt. Hắn biết rõ Bul Kathos rất mạnh, nhưng nghe những lời Bạch Hạc đánh giá, hắn vẫn thấy rất kinh sợ.
- Anh… anh đang trêu tôi đấy hả? Man Vương có mạnh đến mấy cũng không thể một mình giải quyết cả 3 tông sư được?
Bạch Hạc chân thành nói:
- Đối với đa phần mọi người, tông sư là cường giả cao cấp, nhưng trên thực tế, vẫn còn có truyền kỳ cường giả có thể áp đảo tông sư…
- Cường giả truyền kỳ?
Lần đầu tiên Tần Xuyên nghe thấy những điều này.
Bạch Hạc gật đầu nói:
- Chẳng qua tông sư chỉ là một loại võ cổ, tu luyện đến cảnh giới riêng của mình, mở ra môn võ đạo của mình. Còn theo võ cổ, đi vào trong quá trình võ đạo, tông sư mới chỉ là nhập môn mà thôi.
- Chỉ nắm giữ “Đạo” một cách triệt để mới có thể lột xác thành truyền kỳ được thôi.
Bạch Hạc thấy Tần Xuyên không nói gì liền tiếp tục giải thích:
- Nếu tôi đoán không sai, cảnh giới kiếm ý của cậu Tần đã đạt đến độ hư vô.
- Thiên địa bất nhân, thế gian đều vô căn cứ, chỉ có kiếm trong tay.
- Cảnh giới của cậu thật ra đã tìm được kiếm trong chính tâm hồn, cúng chính là “đạo của cậu”.
- Tuy nhiên, tu vi của cậu còn chưa đủ để khống chế được cảnh giới của mình. Nhưng quả thật, cậu có khả năng để khiêu chiến với cường giả truyền kỳ.
- Ý của anh là… vì đám người Dược Thương Hải mới thuộc cảnh giới “Thiên Kiếm” nên không thể chống lại Man Vương?
Tần Xuyên đã hiểu được ý này.
Hoá ra, trên tông sư còn có đột phá, mấu chốt nằm ở chỗ cảnh giới.
Bạch Hạc gật đầu cười nói:
- Đúng vậy. So với tông sư, cường giả truyền kỳ mỗi thời đại đều không thể vượt qua được. Trừ Man Vương, Vu Vương thì chỉ có sư phụ câu. Trước đây có một vị tiền bối Kiếm thánh, chỉ tiếc là Kiếm thánh đã đi mấy chục năm, nên hiện nay chỉ còn 3 vị cường giả truyền kỳ thôi.
Tần Xuyên giật mình nói:
- Sư phụ… sư phụ của tôi cũng là? Vậy chẳng lẽ anh không phải sao?
- Có thể là sư phụ của cậu không thể hiện khả năng thực sự ra, nhưng từ khi còn trẻ, ông ấy là có thực lực của cường giả truyền kỳ, về điểm này, cậu rất giống ông ấy.
- Về phần tôi… haha, tôi chỉ có thể dừng ở một nửa cảnh giới hư vô thôi. Đã hơn 30 năm rồi, có khi cả đời này cũng không qua được cảnh giới đó, tìm được đạo của chính mình.
Bạch Hạc tiếc nuối:
- Dù sao thì trong tông sư, cường giả truyền kỳ cũng rất hiếm. Hơn nữa cũng cần có cơ duyên nữa, không thể bắt ép được.
Cảm xúc của Tần Xuyên bùng nổ, có lẽ sư phụ sợ hắn kiêu ngạo nên không hề nói với hắn về cảnh giới trên tông sư.
Hiện nay, rốt cục hắn đã hiểu vì sao hắn khó sử dụng Bất Hủ Thanh Liên Kiếm ý, hoá ra là vì tu vi của hắn chưa đủ.
Ngay cả tu vi của tông sư hắn còn chưa đạt tới, phải dùng kiếm ý mà tông sư còn không dùng được, đó gọi là không tự lượng sức mình.
- Cậu Tần, mong cậu hãy đặt an nguy của thiên hạ lên đầu, giúp chúng tôi lấy lại được thần vật.
Bạch Hạc khẩn khoản.
- Không phải các người đã có huy chương Hải thần và Viêm Long lân sao, còn dùng Viêm Long lân để nghiên cứu nhằm đạt tới cảnh giới cao hơn, lẽ nào còn không phải là công dụng của thần vật sao? Sao còn liên quan đến sự sống còn của thiên hạ nữa?
Tần Xuyên hỏi như không biết.
Bạch Hạc thở dài:
- Nếu chỉ có mấy khối thần vật, dùng thần vật để nghiên cứu thì cũng không sao. Nhưng đến này, thần vật bị nhiều người thu thập, không thể để chuyện đó xảy ra được.
- Tôi biết cậu có nhiều điều muốn hỏi về thần vật. Tôi cam đoan, chỉ cần cậu đem thần vật giao cho chúng tôi, chúng tôi sẽ nói cho cậu biết công dụng của nó…