Du khách đều tránh né nơi này đã làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến phồn vinh và kinh tế của cả khu vực.
Mặc dù như vậy nhưng những người dân trong thành phố cẩn thận chú ý thì vẫn có thể phát hiện ra trong ba tháng gần đây vẫn có một số ít du khách lặng lẽ đến nơi này.
Những du khách này đến từ nhiều quốc gia khác nhau, có những người thậm chí còn ăn mặc quần áo lố lăng, và bọn họ không giống với những du khách khác. Những người này không thường xuyên tắm nắng, cũng không thích lướt sóng, chỉ thích ở trong quán bar và khách sạn, không thích ra ngoài.
Tuy nhiên, những du khách này lại ra tay vô cùng hào phóng, hình như đều là những người có tiền, mua đồ không bao giờ cò kè mặc cả, ở trong khách sạn tốt nhất, uống loại rượu đắt tiền nhất, tìm phụ nữ cũng chỉ tìm loại thượng đẳng.
Nhưng những vị khách này cũng khiến cho người ta vô cùng đau đầu, một vài người trong số bọn họ không coi kỷ cương pháp luật ra gì, mới có vài ngày mà đã xuất hiện vô số tình huống ẩu đả, đánh nhau hay ức hiếp phụ nữ.
Sắc trời lúc này đã chạng vạng tối, tại một khu vực gần quảng trường sát bờ biển ở phía bắc của Santa Marta, đội cứu chữa bệnh của tổ chức từ thiện đang tiến hành kiểm tra và điều trị cho những người già yếu trong khu vực.
Một cô y tá mặc một bộ quần áo màu trắng đi đến bên cạnh một cô gái mặc một bộ váy hoa, nói:
- Chị Tiểu Nhu, chị hãy về khách sạn nghỉ ngơi trước đi, hôm nay vẫn còn hơn một trăm người nữa cơ, chị lại không phải là bác sĩ cũng không cần thiết phải ở đây quá muộn.
Cô gái này chính là Diệp Tiểu Nhu tới đây để làm từ thiện, cho dù với tư cách là hội trưởng của quỹ từ thiện thì cũng không nhất thiết phải tự mình tới đây. Nhưng cô cảm thấy nếu chỉ đơn giản là bỏ tiền ra, còn bản thân mình lại chẳng làm gì cả như vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Chính vì vậy, dù cô không phải bác sĩ nhưng vẫn tới giúp rót nước, pha thuốc, thậm chí còn giúp người lớn trông nom con của bọn họ, làm một vài chuyện có khả năng làm.
Diệp Tiểu Nhu quay đầu lại nói với nữ y tá kia:
- Tiểu Lỵ, những việc mà y tá các cô có thể làm tôi cũng có thể nên đừng đuổi tôi đi, để tôi ở lại đây học hỏi một chút nha.
Y tá này tên là Tiểu Lỵ, là thành viên trong hội vẫn luôn đi theo Diệp Tiểu Nhu từ Trung Quốc đến khắp các nơi trên thế giới, đối với vị cố chủ này của mình chỉ có thể bất đắc dĩ cùng bội phục mà thôi.
- Chị Tiểu Nhu, chị là phú bà có lòng thương nhất mà em từng gặp !
Tiểu Lỵ cười nói.
Diệp Tiểu Nhu ngường ngùng cười:
- Tôi không phải là phú bà gì đó đâu… Tiền của tôi đều là do người đàn ông của tôi cho cả, tôi chỉ là thay mặt anh ấy đi làm việc thiện thôi.
- Chạy đến khắp nơi trên thế giới lại còn là những nơi có bệnh tất hay những nơi nghèo khó, những cái này không phải người bình thường có thể làm được.
Tiểu Lỵ nói.
Diệp Tiểu Nhu thấy cô gái kia khen mình như vậy thì cảm thấy có chút xấu hổ, đang muốn bảo cô đừng quá khen cô như vậy thì lại nghe thấy tiếng của một y tá nổi tiếng gọi cô.
- Đội trường Diệp! Bác sĩ Borrman của tổ chức y tế quốc tế tới tìm cô này!
- Bác sĩ Borrman? Ông ấy tới rồi sao?
Diệp Tiểu Nhu vô cùng vui mừng, thật ra thì cô đã liên hệ với các bác sĩ của tổ chức y tế quốc tế từ lâu rồi, hy vòng có thể cải thiện hơn về nguồn tài nguyên chữa bệnh.
Chỉ có điều, bác sĩ Borrman là người phụ trách khu vực Nam Mĩ hình như là vì chuyện gì đó mà không thể gặp cô được nên đã kéo dài một thời gian khá dài rồi.
Mãi cho đến khi ăn Tết xong, cô mới trở lại nơi này, cuối cùng thì cũng có thể được gặp bác sĩ Borrman.
Được tận mắt nhìn thấy vị bác sĩ da đen có y thuật siêu phàm, được người người tôn kính này, Diệp Tiểu Nhu có cảm giác mình như một đứa bé vậy.
Borrman có thân hình cao to vạm vỡ nhưng lại có một khuôn mặt rất hiền lành dễ gần, ông cười ôn hòa nói:
- Rất hân hạnh được gặp cô, Hội trưởng Diệp, tôi thật sự không ngờ nhà từ thiện thanh danh hiển hách lại là một cô gái tuổi còn trẻ như vậy.
Mới đầu Diệp Tiểu Nhu còn có chút sợ nhưng sau đó khi nghe thấy những lời Borrman nói thì lại có chút thẹn thùng, lắc đầu nói:
- Bác sĩ Borrman là người đã thực hiện nghĩa vụ cứu viện hai mươi năm rồi, so với ông, tôi mới chỉ là một đứa trẻ mới chập chững tập đi mà thôi.
- Nói ra thì thật xấu hổ, mặc dù tôi đã làm công việc chữa bệnh nhiều năm như vậy nhưng lại chẳng có có hội và cũng không có đủ tài nguyên để cống hiến cho quê hương của tôi.
Tôi nghe nói Diệp tiểu thư đã đầu tư và cho xây dựng hơn mười bệnh viện, ba mươi trường tiểu học, và còn giúp đỡ hơn một trăm sinh viên học đại học để tương lai có thể trở thành thầy cô giáo ở khu vực Kenya…
Tinh thần cống hiến không tư lợi này của cô khiến cho tôi vô cùng cảm động, tôi cũng như đồng bào của tôi vô cùng cảm ơn lòng lương thiện của cô.
Borrman nói xong liền cúi người xuống.
Diệp Tiểu Nhu nhanh chóng lắc đầu ý bảo ông ta không cần phải làm như vậy.
- Đừng, đừng… Bác sĩ Borrman, tôi… Tiền của tôi đều là của người yêu tôi cho, bởi vì anh ấy rất bận rộn nên mới để tôi thay mặt anh ấy đi khắp thế giới để làm việc thiện, nếu như ông muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn anh ấy, tôi thật sự không giám nhận lời cảm ơn này của ông đâu.
Borrman sừng sốt, nghi ngờ nói:
- Hả? Người yêu của Diệp tiểu như nhờ Diệp tiểu thư đi làm từ thiện? Tôi thấy quỹ từ thiện YXR là tên viết tắt của Diệp tiểu thư nên còn tưởng rằng…
Diệp Tiểu Nhu cười nói:
- Đó là bởi vì anh ấy không quan tâm đến mấy cái danh lợi gì đó mà đơn giản chỉ là muốn được giúp đỡ nhiều người hơn thôi.
- Một người lương thiện như vậy tôi thực sự là chưa từng thấy qua bao giờ, nếu như có cơ hội Diệp tiểu thư nhất định phải giới thiệu giúp tôi.
Borrman mong đợi nói:
- Tôi hy vọng có thể được gặp mặt để cảm ơn cậu ấy.
Diệp Tiểu Nhu dùng sức gật đầu:
- Không thành vấn đề! Bác sĩ Borrman! Mấy hôm nữa người yêu tôi sẽ tới đây, đến lúc đó chúng ta có thể cùng nhau đi ăn cơm!
Borrman vô cùng vui mừng cũng không nghĩ nhiều liền gật đầu đồng ý.