Đợi đến khi bệnh tình của Liễu Trung Nguyên tương đối ổn định, Tần Xuyên mới lên máy bay, ngay trong buổi chiều hôm đó, bay đến Santa Marta.
Trước khi xuống máy bay, Tần Xuyên vẫn luôn sử dụng hệ thống Tiên tri tìm kiếm tin tức của Bạch Dạ. Nhưng tiếc là vẫn không có chút tin tức nào của cô thậm chí còn không tìm thấy bất cứ hành động nào của Thánh giáo.
Trong lòng Tần Xuyên vô cùng bất an, nhưng hắn cũng không thể như con ruồi không đầu bay khắp thế giới để tìm kiếm lung tung được. Nghĩ lại, Thánh giáo đã khát khao có được Thần vật cả ngàn năm rồi, chính vì vậy chỉ cần mình không ngừng tìm kiếm Thần vật, bọn họ biết được nhất định sẽ tìm tới tận cửa.
Sau khi ra khỏi sân bay, Tần Xuyên liền nhìn thấy Diệp Tiểu Nhu đang đứng chờ hắn.
Cô gái nhỏ mặc một chiếc quần màu trắng, tinh khiết, xinh đẹp tựa như một đóa hoa bách hợp đứng dưới ánh mặt trời khiến người ta có cảm giác vô cùng chói mắt.
Tần Xuyên tiến đến ôm lấy cô, cười nói:
- Chờ anh lâu lắm không?
Diệp Tiểu Nhu lắc đầu, cười ngọt ngào:
- Không có, em cũng vừa mới tới thôi. Anh Tần Xuyên, anh tới khách sạn trước hay là đi thăm mọi người trong hội từ thiện bọn em trước?
- Anh cũng không mệt, nên đi tới chỗ hội từ thiện đang làm việc đi, khó có cơ hội chúng ta có thể được ở cùng một thành phố như thế này.
Tần Xuyên biết, chắc chắn là Diệp Tiểu Nhu cũng muốn để hắn biết được thành quả mà hội từ thiện đã đạt được.
- Vậy thì tốt quá, em có thể giới thiệu cho anh những người đồng nghiệp của em, à đúng rồi, còn có bác sĩ Borrman của tổ chức y tế thế giới nữa, ông ấy đã giúp đỡ chúng ta rất nhiều. Và ông ấy còn muốn gặp mặt và cảm ơn vị kim chủ đứng sau màn là anh đấy.
Diệp Tiểu Nhu nói.
Tần Xuyên sửng sốt, nghe cái tên này hình như có chút quen quen, nghĩ kĩ lại, đây không phải thân phận bình thường của Bul-Kathor sao?!
Sau khi Tần Xuyên nghe Bạch Hạc nói, thì đã có thêm hiểu biết mới về sức mạnh của Bul-Kathos, trong lòng hắn cũng thêm vài phần kính sợ con người này.
- Tiểu Nhu Nhu, em không nói cho bác sĩ Borrman kia về thân phận Kiếm Ma của anh chứ?
Tần Xuyên thấp thỏm hỏi.
- Đương nhiên là không rồi! Loại chuyện này sao em có thể đi nói lung tung được chứ!
Tần Xuyên có chút không vui.
- Sao anh Tần Xuyên lại hỏi cái này?
Tần Xuyên thở phào nhẹ nhõm, hắn vẫn luôn có cảm giác Bul-Kathos không ưa hắn, sợ vì mình mà liên lụy đến Diệp Tiểu Nhu thì sẽ rất phiền phức.
- Nếu không thì… Giờ anh quyết định lại rồi, anh đến khách sạn trước vậy.
Tần Xuyên cảm thấy nếu như để Bul-Kathos biết mình chính là người đứng sau hội từ thiện chắc chắn ông ta sẽ nghĩ rằng hắn đang cố ý dùng tiền để làm hài lòng ông ta.
Diệp Tiểu Nhu có chút mất mát hỏi:
- Tại sao lại đột nhiên không đi nữa vậy?
- Anh vừa nghĩ lại, có chút việc cần phải xử lý, nên tới khách sạn trước.
Tần Xuyên xin lỗi cười cười nói. Diệp Tiểu Nhu “À” một tiếng rồi cũng không muốn miễn cưỡng hắn thêm nữa, bảo tài xế đưa bọn họ tới khách sạn trước.
Khách sạn Anaheim của Santa Marta ở gần bãi biển, quang cảnh quanh co khúc khuỷu.
Sau khi đi vào phòng đã đặt từ trước, Diệp Tiểu Nhu cho rằng hắn có việc cần làm nên nói:
- Anh Tần Xuyên, tối em sẽ tới tìm anh, sau đó chúng ta sẽ cùng nhau đi ăn cơm.
Nhưng Tần Xuyên làm gì có tâm trạng mà làm việc gì lúc này chứ, toàn bộ khoảng thời gian ăn Tết, hắn chưa từng đụng vào người phụ nữ nào. Vậy mà lúc này lại đang ở trong một khách sạn như vậy, hắn nhìn thấy Diệp Tiểu Nhu liền không thể tiếp tục nhịn được nữa.
- Anh quyết định không làm việc nữa, Tiểu Nhu ở lại đây với anh đi!
Tần Xuyên cười xấu xa, cánh tay ôm lấy chiếc eo nhỏ của Diệp Tiểu Nhu từ phía sau, sau đó trực tiếp đặt cô lên giường lớn.
Diệp Tiểu Nhu yêu kiều hô lên một tiếng, sau khi biết người đàn ông này muốn làm gì, mặc dù ngượng ngùng nhưng lại có chút nhung nhớ, trong lúc cô mơ mơ màng màng đã bị Tần Xuyên giở trò sờ soạng khiến cho toàn thân cô đều có cảm giác…
Bởi vì cô mặc váy nên càng thuận tiện cho Tần Xuyên hơn, không cần phải cởi cái gì cả, chỉ cần vén làn váy của Diệp Tiểu Nhu lên là có thể thấy được bờ mông trắng nõn mượt mà bên trong.
Chiếc quần lót viền tơ hồng nhạt bên trong vô cùng hấp dẫn.
Bởi vì trời nóng nên đổ nhiều mồ hôi, cũng chính vì vậy mà trên người cô cũng tiết ra nhiều hormone hơn bình thường rất nhiều.
Tần Xuyên trực tiếp cúi đầu chôn sâu vào chỗ đó của Diệp Tiểu Nhu, hít một hơi thật sâu…
Diệp Tiểu Nhu cảm nhận được phía dưới có chút mát lạnh liền khẽ “ưm” lên một tiếng, vì mắc cỡ mà hai má đỏ lên…
Sau khi trải qua khiêu khích tình thú, hai người cuối cùng cũng hợp lại làm một, chiếc giường của khách sạn dù có chắn chắn đến mấy cũng bị lay động mà phát ra tiếng “ Kẹt kẹt” yếu ớt.
Từ chiều cho đến lúc chạng vạng tối, sắc trời dần dần tối.
Sau hơn hai tiếng đồng hồ tận hưởng vui vẻ, Tần Xuyên ôm Diệp Tiểu Nhu lúc này đã mềm nhũn hai chân đi vào phòng tắm tắm uyên ương, lần này cũng coi như đã có thể quét sạch tâm trạng lo lắng bất an của hắn.
Sau khi hai người ăn mặc chỉnh tề, chuẩn bị rời khỏi phòng để cùng nhau đi ăn tối. Lúc mở cửa phòng, thấy một người mặc một chiếc quần đùi hoa nhiệt đới cùng một người phụ nữ có làm da lúa mạch đang cười dịu dàng đứng đợi chỗ cách đấy không xa.
- Tần tiên sinh, Diệp tiểu thư.
Cô gái dùng tiếng Hoa không được chuẩn lắm cúi đầu cung kính chào.
Tần Xuyên nghi ngờ nhìn về phía Diệp Tiểu Nhu:
- Đây là thủ hạ của em hả?
Diệp Tiểu Nhu phủ nhận:
- Không phải, cô là ai? Làm sao lại biết chúng tôi ?
Cô gái mỉm cười:
- Chủ nhân của tôi là tiểu thư Adria muốn mời hai vị cùng nhau ăn tối.