Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 704: Thần vật thuộc về tôi (2)

Chương 704: Thần vật thuộc về tôi (2)


- Adria? Hình như tôi không biết người này…

Diệp Tiểu Nhu mơ hồ không hiểu.

Nhưng khuôn mặt Tần Xuyên lại biến sắc, trong mắt lóe lên tia sát khí, nói:

- Dẫn đường đi.

Cô gái gật đầu, quay lại đi phía trước dẫn đường.

Diệp Tiểu Nhu tò mò hỏi:

- Anh Tần Xuyên, anh biết cô ta à? Là ai vậy ?

Vẻ mặt Tần Xuyên phức tạp, nói:

- Là người phụ nữ không thể trêu trọc, em hãy cứ ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, có anh ở đây, cô ta không dám làm gì em đâu.

Nghe hắn nói như vậy, trong lòng Diệp Tiểu Nhu cũng yên tâm hơn phần nào, mặc dù có chút khẩn trương như vẫn kiên định gật đầu với hắn.

Còn trong lòng Tần Xuyên lại có chút bất đắc dĩ.

Xem sau khi mình bị lộ thân phận lúc ở Thanh Long Tự, Trang Viên hẳn là cũng đã nắm được tin tức, Adria phản ứng rất nhanh. Lúc đó hắn dùng Tiên tri để điều tra về bối cảnh sau lưng cô ta thì chắc chắn cô ta cũng đã bắt đầu điều tra bối cảnh của hắn rồi.

Cô ta chắc chắn đã biết Diệp Tiểu Nhu là người phụ nữ của mình từ lâu rồi, nhưng lại chờ cho đến bây giờ, trước mặt hai người lại phải thủ hạ đến trông coi, rõ ràng là muốn đánh cho Tần Xuyên một đòn phủ đầu ra oai.

Tuy nhiên Tần Xuyên cũng không hề sợ hãi Adria, bởi cả hai đều biết “điểm uy hiếp” của đối phương, nên đơn giản cũng chỉ là đàm phán điều kiện, không ai dám có động tác gì quá lớn.

Cô gái kia dẫn đường, ba người tới một phòng khách mang phong cách vùng biển Ca-ri-bê ở bên dưới khách sạn.

Đứng ở chỗ này có thể nhìn thấy được cảnh biển ở ngoài cửa sổ, những cái bàn trong khu vực này hiển nhiên là đã bị người phụ nào đó ra tay rộng rãi bao hết toàn bộ rồi.

Mái tóc dài màu vàng buộc bổng được chải chuốt gọn gàng, để lộ chiếc cổ thon dài tựa như con thiên nga xinh đẹp, vô cùng nổi bật và hấp dẫn.

Ngũ quan của cô ta không phải là loại vô cùng diễm lệ nhưng lại rất tinh xảo, từ trong ra ngoài đều toát ra khí chất tự tin cùng tài trí hơn người, so với những tiểu thư nhà giàu thông thường, cô ta hơn hẳn bọn họ rất nhiều.

Đây là một người phụ nữ có nội tâm thâm sâu, lần đầu tiên Tần Xuyên nhìn thấy cô ta đã có nhận định như vậy, nhưng cũng phải thừa nhận một điều, cô ta cũng là một mỹ nữ.

- Hoan nghênh, Tần tiên sinh, Diệp tiểu thư.

Adria chủ động đứng dậy vươn tay ra với hai người, nụ cười sáng lạn mà vừa đúng tiêu chuẩn khiến người ta có cảm giác như cây cỏ gặp gió xuân vậy.

Tần Xuyên không biểu lộ bất cứ biểu tình gì, thật ra thì hắn cũng đã có không ít lần đụng độ sinh tử với người phụ nữ này. Mặc dù đó đều là thuộc hạ của cô ta nhưng dù sao thì đó cũng đều là do cô ta đứng phía sau sai bảo.

Hai người nắm tay đơn giản, Tần Xuyên phát hiện, hai tay Adria không hề có dấu vết nào của việc sử dụng vũ khí, ngay cả dấu vết cầm súng cũng không có.

Có thể thấy được, người phụ nữ này là người chỉ làm việc bằng đầu óc mà không phải là bằng vũ lực.

Adria chuyển sang đối mặt với Diệp Tiểu Nhu, không hể nắm tay mà trực tiếp tiến đến ôm lấy Diệp Tiểu Nhu, dùng mặt dán mặt, dường như còn muốn hôn cô.

Phương thức chào hỏi nhiệt tình như vậy khiến Diệp Tiểu Nhu có chút xấu hổ, cô chưa từng làm thế với một người phụ nữ ngoại quốc nào.

Sau khi ngồi xuống, Adria rất nhiệt tình gọi phục vụ tới, bắt đầu chọn món, kiến thức của cô ta vô cùng rộng, thậm chí cô ta còn hiểu biết về món ăn ở đây nhiều hơn cả người phụ vụ.

Sau khi gọi món xong, Adria cũng không vội vàng nói chuyện cùng Tần Xuyên mà chỉ hàn huyên cùng Diệp Tiểu Nhu vài câu, hỏi cô đã tới đây bao lâu rồi, công việc của hội từ thiện ra sao, đã cùng hợp tác với những tổ chức nào v…v…

Diệp Tiểu Nhu vô cùng kinh ngạc phát hiện ra người phụ nữ xa lạ này vậy mà lại có thể nắm được tất cả công tác cùng hành trình của cô trong lòng bàn tay, khiến trong lòng cô có chút bất an cùng sợ hãi.

Tần Xuyên chỉ uống nước chanh, yên lặng ngồi bên cạnh lắng nghe, hắn biết Adria đang muốn thị uy với hắn, ý muốn nói hệ thống tình báo của cô ta vô cùng lợi hại.

- Đủ rồi.

Sau khi nghe được mười phút, Tần Xuyên bảo Adria không cần nói tiếp nữa, bởi hắn phát hiện, Diệp Tiểu Nhu đang ngày càng khẩn trương.

Ở trước mặt loại người phụ nữ như Adria, cô gái nhỏ này vẫn còn “quá non”, nên về mặt tâm lí mới bị áp bách như vậy. Loại cảm giác bị một người xa lạ nhìn thấu hết mọi chuyện của mình như vậy vô cùng khó chịu.

Adria nhếch miệng cười, ánh mắt nhìn về phía Tần Xuyên, mang theo tia nhìn lạnh như băng, nói:

- Tần tiên sinh, lần trước anh đã rất “hữu hảo” mà quan tâm đến người nhà của tôi lần này đến lượt tôi quan tâm đến người phụ nữ của anh một chút, sao anh lại có vẻ không vui như vậy?

- Tôi thừa nhận lần trước việc làm của tôi có chút hèn hạ nhưng tôi cũng chỉ cảnh cáo bọn họ một chút thôi, và chưa hề quấy rầy gì đến bọn họ, nhưng bây giờ cô lại đang dùng người phụ nữ của tôi để uy hiếp tôi.

Nếu như cô còn muốn làm như thế này nữa thì tôi không thể đảm bảo là tôi chỉ đơn thuần là cảnh cáo người nhà của cô không thôi đâu.

Vẻ mặt Tần Xuyên nghiêm túc nói:

- Nói một cách khác, nếu như cô có gì muốn nói thì nói nhanh lên.

Nụ cười trên mặt Adria cũng dần biến mất, lộ ra vẻ mặt cạo ngạo lạnh lùng nói:

- Thần vật, thuộc về tôi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch