Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 706: Thiên sứ (2)

Chương 706: Thiên sứ (2)


Nhưng Adria lại chỉ liếc nhìn chiếc ly rồi cười khẽ, vẻ mặt vô cùng ngạo nghễ đứng dậy nói:

- Tôi không cần anh chúc phúc, bởi vì đó là cái mà tôi nên có, mặt khác tôi thật sự không ngờ thì ra Kiếm Ma uy chấn thế giới lòng đất thì ra cũng chỉ đến vậy mà thôi!

Cô ta nhìn hắn với ánh mắt coi thường sau đó quay người rời đi.

Tần Xuyên suy nghĩ một chút rồi lắc đầu cười cười, cũng không tức giận mà nói:

- Món ăn gọi còn chưa mang lên mà, không định ăn tối nữa à?!

- Để lại cho các người ăn đấy.

Adria cũng không thèm quay đầu lại, xua tay.

Dưới sự bảo vệ của hai gã lính đánh thuê Sư Tử Vàng, Adria rất nhanh liền rời khỏi nhà hàng, sau khi ngồi lên chiếc Bentley màu xám bạc, liền nhanh chóng rời khỏi đó.

Sau khi đám người Adria rời khỏi, sắc mặt Tần Xuyên liền thay đổi, sau đó hắn lấy điện thoại ra, mở hệ thống Tiên tri lên, nhập vào một dãy mệnh lệnh.

Sau khi xử lý xong mọi chuyện, Tần Xuyên phát hiện Diệp Tiểu Nhu ngồi bên cạnh đang dùng một loại ánh mắt đau thương nhìn hắn.

- Tiểu Nhu, em sao thế?

Tần Xuyên quan tâm hỏi.

Diệp Tiểu Nhu tự oán tránh bản thân nói:

- Anh Tần Xuyên, anh hãy nói thật cho em biết, có phải là em đã trở thành gánh nặng cho anh đúng không?

Vẻ mặt của Tần Xuyên trầm xuống, cười nói:

- Sao có thể thế được chứ, em đừng suy nghĩ lung tung.

- Mặc dù em không hiểu hai người nói gì nhưng em có thể cảm nhận được, cái cô Adria đó nhất định là đã lấy em ra để làm điều kiện uy hiếp anh, là em làm liên lụy đến anh.

Diệp Tiểu Nhu ủy khuất muốn khóc.

Tần Xuyên thấy cô như muốn khóc, nhưng trong lúc nhất thời lại không thể nghĩ ra câu gì để giải thích an ủi cô. Thấy người phục vụ đang bưng ba đĩa bò bít tết cùng với các món ăn khác lên, hắn làm bộ nghiêm túc nói:

- Đúng vậy, em thật sự đã làm liên lụy đến anh, tình hình hiện tại của anh đang vô cùng khó khăn.

Diệp Tiểu Nhu nghe xong thì vô cùng buồn bã cùng tự trách, cúi đầu nói:

- Anh Tần Xuyên, em xin lỗi. Em thật sự là quá vô dụng lúc nào cũng cần anh phải bảo vệ em, còn em lại không thể giúp được gì cho anh.

Tần Xuyên lấy tay nâng cằm cô lên nói:

- Biết thế là tốt, vì vậy bây giờ anh cần em giúp anh làm vài việc trọng đại, em nhất định phải ngoan ngoãn nghe lời.

Diệp Tiểu Nhu “Vâng” một tiếng, vẻ mặt ngọt ngào, vừa cười vừa chảy nước mắt.

Hốc mắt Diệp Tiểu Nhu rưng rưng nước mắt, nghiêm túc gật đầu nói:

- Vâng, anh Tần Xuyên muốn em làm cái gì em cũng sẽ cố gắng hết sức để làm.

Tần Xuyên chỉ vào đồ ăn phong phú trên bàn, nói:

- Ừ, thế thì hãy ăn hết chỗ bít tết cùng rau dưa và chỗ súp khoai tây đó cho anh, một tí cũng không được để lại. Còn nữa trong mấy ngày tới em phải ngủ trong phòng của anh, không được trở lại phòng của em. À đúng rồi, anh còn có một yêu cầu nữa đó là em phải ăn đầy đủ một ngày ba bữa, ít nhất trong vòng một tháng tới phải tăng được năm cân cho anh.

Diệp Tiểu Nhu ngơ ngác nghe những cái mà người đàn ông gọi là “chuyện lớn” này, sau khi nghe xong, trong lòng cô vừa chua xót lại vừa ngọt ngào, cảm xúc khó nói nên lời.

- Làm sao lại có người như anh vậy chứ!

Diệp Tiểu Nhu lẩm bẩm.

- Sao nào? Không phải lúc nãy em mới nói sẽ cố gắng hết sức sao?

Tần Xuyên nhếch lông mày nói.

Diệp Tiểu Nhu yếu ớt nói:

- Thế nhưng năm cân thì nhiều quá.

Tần Xuyên bật cười, ôm lấy cổ cô, vỗ vỗ vào sau lưng cô, nói:

- Vậy anh sẽ đặc biệt cho phép em béo 4,9 cân, còn nữa, không nên suy nghĩ lung tung.

Nếu như em chỉ vì chút chuyện này mà cảm thấy không vui, vậy thì tất cả những gì anh làm chẳng phải là vô ích rồi sao? Đừng để anh có cảm giác mình vô dụng, được không?

- Vâng.

Vẻ mặt Diệp Tiểu Nhu ngọt ngào, vừa cười, vừa chảy nước mắt.

Tần Xuyên cầm chiếc khăn ướt lên lau mặt giúp cô, sau đó lấy điện thoại của Diệp Tiểu Nhu mở phần chụp ảnh ra.

- Anh Tần Xuyên, anh muốn làm gì vậy? Chụp ảnh chung sao?

- Đúng vậy.

Tần Xuyên nghiêm túc nói:

- Anh muốn cho tất cả bạn bè xem bức ảnh chụp chung của chúng ta.

- Đừng làm vậy, như vậy ngại lắm.

Diệp Tiểu Nhu vô cùng ngại ngùng, mặc dù cô cũng có chút xinh đẹp nhưng chưa bao giờ chụp ảnh tự sướng, nhiều lắm thì cũng chỉ chụp ảnh kỷ niệm cùng với đoàn công tác thôi.

Tần Xuyên ôm chặt cô vào lòng, mặt dán mặt, ôn nhu cười nói:

- Có gì mà phải ngại, anh muốn để bọn họ biết anh có một thiên sứ ở bên cạnh.

Diệp Tiểu Nhu im lặng, sau đó khuôn mặt cô ngay lập tức đỏ bừng, cuối cùng là xấu hổ vùi đầu vào trong lồng ngực của hắn, cả người như nhũn ra vậy.

- Đừng nịnh em nữa, chúng ta ăn cơm được không? Nếu cứ tiếp tục như vậy nữa, em… em thật sự sẽ nóng đến phát sốt lên mất!

Tần Xuyên thấy cô đã vui vẻ trở lại liền cười ha ha, cũng không tiếp tục trêu chọc cô nữa, bắt đầu ăn cơm.

Sau khi ăn cơm xong, Tần Xuyên để Diệp Tiểu Nhu đi làm việc của cô trước, hắn mượn cớ nói muốn đi gặp mặt mấy người bạn rồi sau đó liền rời khỏi khách sạn.

Ra khỏi khách sạn, trời đã tối, sau khi Tần Xuyên lên một chiếc taxi liền nói ra một địa chỉ.

Địa chỉ này không phải chỗ nào khác, đó chính là biệt thự mà đêm nay Adria sẽ ngủ lại, vị trí cách bãi biển mười km.

Từ lúc Adria rời khỏi nhà hàng, Tần Xuyên đã dùng điện thoại di động của mình để theo dõi xe của cô ta.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch