Chương 707: Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn
(1)
Có Diệp Tiểu Nhu ở đây nên nên ít nhiều Tần Xuyên cũng có chút lo lắng.
Sau khi trải qua nhiều lần sinh tử, tính tình của hắn cũng đã thu liễm hơn rất nhiều, dù lỗ mãng thể hiện cũng không thể giải quyết được vấn đề gì, rất nhiều chuyện cần phải cân nhắc thật kĩ, phải dùng đầu óc mới có thể giải quyết được.
Dù sao thì những người như Man Vương, Vu Vương cũng không phải là chỉ tùy tiện đi ngang qua, Tần Xuyên dù có tiền đồ đến mấy thì cũng không thể một mình đánh giáp lá cà với Trang Viên được.
Cho nên sau khi nghĩ xong phương pháp đối ứng, Tần Xuyên quyết định sẽ phải gặp lại Adria một lần nữa.
Taxi chạy đến nơi còn cách tòa biệt thự khoảng một km nữa thì Tần Xuyên xuống xe, bởi hắn biết đám lính đánh thuê Sư Tử Vàng nhất định sẽ bố trí mai phục trong vòng bán kính năm trăm mét. Nói cách khác thì Adria cũng sẽ không bao giờ bọn biệt thự cách thành phố quá xa, làm như vậy mục đích chính là đệ bảo vệ sự an toàn của bản thân.
Tuy nhiên, loại phòng ngự này đối với Tần Xuyên mà nói thì cũng chỉ là thùng rỗng kêu to mà thôi, đơn giản chỉ là nếu như cứ đi về phía trước thì sẽ bị Adria biết được mà thôi, chứ bọn họ không thể nào ngăn cản hắn được.
Đang lúc Tần Xuyên đứng từ xa xuyên qua màn đêm nhìn về phía khu vực tầng ba của ngôi biệt thự thì đột nhiên phía trước lại xuất hiện một tình huống bất ngờ.
Trên mặt biển phía trước ngôi biệt thự, chẳng biết từ lúc nào đã có một pháo hạm cải trang thành một con thuyền bình thường lúc này đang điên cuồng ná pháo về phía ngôi biệt thự.
- Ầm ầm ầm.
Chiếc pháo hạm cải trang bắn ra từng quả từng quả đạn pháo tầm cao, mặc dù tầm ngắm có vẻ như không được chính xác lắm nhưng vẫn rơi xuống bốn phía xung quanh ngôi biệt thự.
Chỉ thấy ánh lửa nổi lên bốn phía của ngôi biệt thự, trải qua vài đợt bị đạn pháo oanh tạc, lúc này hơn một trăm mét xung quanh ngôi biệt thự đều đã biến thành một biển lửa.
Tần Xuyên kinh ngạc, biết tình hình này có cái gì đó không đúng lắm liền nhanh chóng thi triển khinh công, phóng về phía ngôi thự như một cơn gió.
Đoàn lính đánh thuê Sư Tử Vàng có hơn ba mươi mấy người tất cả đều đã rút về phía ngôi biệt thự, nhưng bên ngoài ngôi biệt thự đã có mười mấy tên lính đánh thuê phải bỏ mạng, thi thể đều đã bị đạn pháo bắn cho nổi tung không còn hình dạng.
Chỉ còn lại mười mấy tên lính đánh thuê, đang nghĩ cánh để đưa được Adria ra khỏi phòng.
Nhưng lúc này chiếc pháo hạm kia đã cập bờ, có bày tám người đàn ông mặc áo đen từ trên thuyền nhảy xuống bờ biển chạy thẳng về hướng của đám người Adria.
Không đợi đám người Adria lên xe, đám đàn ông mặc áo đen đã đứng từ xa bắt đầu giơ súng trường lên bắn, mấy chiếc Lexus suv còn lại không hề được trang bị hệ thống chống đạn, chỉ trong nháy mắt đều bị bắn thành một đống phế liệu, thậm chí còn có một số cái bị bắn vào bình xăng khiến cho nó bị nổ tan tành, giết chết hai tên lính đánh thuê.
Adria vô cùng khiếp sợ đang được bảy tám tên lính đánh thuê vây quanh bảo vệ không thể tin được mà nhìn về phía đám người mặc áo đen đang tiến về phía bọn họ.
- Là anh? Anh vẫn còn sống?
Thủ lĩnh của đám người mặc áo đen trên mặt có một vết sẹo, làn da cũng đen đi không ít nhưng nhìn vẫn có thể nhận ra được đó chính là Kurozuka đã từng bị vứt bỏ tại Sudan.
Kurozuka ném khẩu súng trường trong tay xuống, cười gằn một tiếng đi về phía trước nói:
- Bất ngờ lắm đúng không? Tiểu thư Adria? Không ngờ Kurozuka tôi đây lại đại nạn không chết, lại còn có thể thần cơ diệu toán đoán chắc cô nhất định sẽ tới tham dự đại hội Tiềm Long, lại còn có cả cơ hội có thể bắt được cô nữa chứ.
Trong mắt Adria tỏa ra ánh lửa, âm thanh lạnh lùng nói:
- Chắc anh cũng đã biết, hành động này của anh chính là hành động công khai khiêu khích Trang Viên.
- Hừ, đương nhiên là tôi biết.
Kurozuka toét miệng cười nói:
- Thế nhưng cô cũng nên biết, tôi làm thế nào mà có thể sống sót thoát khỏi được thảo nguyên mưa bom bão đạn đó.
Tôi đã không còn để ý đến chuyện sống chết từ lâu rồi, sống sót chẳng qua cũng chỉ là vì muốn mang theo anh em tốt của tôi tới đây tìm cô báo thù mà thôi!
Sắc mặt Adria âm tình bất định, nói:
- Kurozuka, trên đời này không có kẻ địch mãi mãi, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn mà thôi, nếu như anh dám tiến lên thêm một bước nữa thì anh chắc chắn sẽ không còn đường để quay lại nữa đâu.
- Cô bớt khua môi múa mép nữa đi, lúc trước cũng bởi vì tôi tin cô nên hiện tại mới trắng tay, cô căn bản chưa từng nghĩ tới việc cô đem tất cả chúng tôi đến cho chủ nhân của Trang Viên để bọn chúng lợi dụng chúng tôi một cách triệt để, kể cả bố tôi, em gái tôi, tất cả đều là con cờ của cô.
Cũng may là bọn họ cơ trí, nhìn thấu được bản chất con người cô, nên mới rời khỏi Trang Viên đầu quân cho Hiệp hội Vu sư, nhưng tôi lại vẫn luôn ngu ngốc tin cô rồi bị cô đùa bỡn.
- Anh giết tôi, đối với anh mà nói thì cũng chẳng có lợi ích gì, nhưng nên anh dừng lại thì tôi có thể cam đoan sẽ bồi thường kinh tế cho anh và tất cả thuộc hạ của anh, cho dù anh không nghĩ cho bản thân mình thì cũng nên nghĩ cho thủ hạ của anh chứ!