Hắn nhớ tới cái tên Cơ Vô Danh cuồng võ nghệ kia, cũng có lẽ bởi vì Cơ Vô Danh thật sự yêu thích võ thuật, yêu thích sức mạnh to lớn nên mới có thể lĩnh ngộ được Lực Chi Áo Nghĩa.
Tần Xuyên tự nhận bản thân hắn cũng có thiên phú với kiếm đạo nhưng từ trước tới nay hắn chỉ coi kiếm đạo như một đường tắ để giúp hắn tu luyện, là một cách để hắn nắm giữ được sức mạnh mà thôi.
Hắn chưa bao giờ nghĩ tới việc coi Thanh Liên bất hủ trong lòng mình thành người anh em đáng tin cậy nhất, yêu quý nhất.
Hắn chỉ lĩnh ngộ nó chứ chưa bao giờ nghĩ tới sẽ thân thiết với nó, yêu thích nó.
Loại nhận thức huyền diệu này trong một lát Tần Xuyên không thể nào làm rõ hay tiêu hóa hấp thu hết được, nhưng hắn có cảm giác vô cùng kích động, bởi hắn rốt cuộc cũng đã biết bước tiếp theo hắn phải làm thế nào để bước lên con đường trở thành võ giả truyền kỳ rồi!
- Kiếm Ma, mặc dù trong cái danh hiệu này của cậu người ta vì để lấy lòng cậu nên mới có chữ “Ma”, nhưng sức mạnh của cậu vẫn còn rất nhiều không gian để có thể tiến bộ hơn.
Tôi có một người bạn cũ, rất thích hợp dạy bảo một kiếm khách như cậu, nếu như ông ấy còn sống thì ông ấy sẽ có thể hướng cho cậu đến một con đường thích hợp với cậu hơn. Chỉ tiếc là ông ấy đã qua đời cách đây nhiều năm rồi.
Bul-Kathos cảm khái, trong mắt đầy hoài niệm.
Tần Xuyên suy đoán hỏi:
- Người mà Man Vương các hạ vừa nhắc tới chẳng lẽ chính là Kiếm Thánh?
Bul-Kathos có chút bất ngờ:
- Cậu biết ông ấy? Không sai, người bạn cũ đó của tôi là Vô Phong, danh hiệu là Kiếm Thánh. Chữ “Ma” của cậu vẫn chưa là gì cả, ông ấy mới thực sự xứng đáng với chữ “Thánh”.
Người bên ngoài đều cho rằng, cả đời Bul-Kathos tôi chưa từng thất bại lần nào nhưng sự thực thì tôi đã từng bị thua một lần duy nhất đó chính là thua dưới tay Kiếm Thánh Vô Phong.
Tần Xuyên nghe tới đây thì chấn động trong lòng, thật sự không thể tưởng tượng được, Bul-Kathos mà cũng từng bị đánh bại sao?
Rốt cuộc thì đó là kiếm khách như thế nào, loại kiếm ý gì mà lại có thể đánh bại được cả Man Vương?
Tần Xuyên tự nhận cho dù là bỏ ra cả đời này để tu luyện thì hắn cũng không thể nào đánh bại được Man Vương, giỏi lắm thì cũng chỉ có thể đả thương mà thôi, nhưng điều kiện tiên quyết là mình còn phải đánh trúng được ông ấy cái đã.
Vậy mà vị Kiếm Thánh Vô Phong bí ẩn đó lại có thể đánh bại được Man Vương, hơn thế nữa thế giới bên ngoài lại không một ai biết đến chuyện này.
- Man Vương các hạ, ông có thể kể cho tôi nghe về chuyện của Vô Phong tiền bối không?
Vẻ mặt Tần Xuyên đầy chờ mong, bộ dạng này giống như hình ảnh cậu bé khát vọng tri thức đứng trước cửa Thanh Liên năm nào.
Khóe miệng Bul-Kathos giật giật, dường như cười cười nói:
- Thật ra thì tôi và ông ta cũng chỉ gặp nhau có mấy lần thôi, ông ta là một người rất thú vị, ông ta thường so kiếm của mình với vợ ông ta, cũng chính ông ta tự gọi mình là Vô Phong (1) và cũng gọi kiếm của ông ta là Vô Phong (2).
•Phong (1): gió
•Phong (2): mũi kiếm
Nói là kiếm nhưng thật ra thì trông nó giống một đống phế liệu hơn, ngay cả chuôi kiếm cũng không có, nó chỉ là một khối sắt màu đen dài lớn mà thôi.
Nhưng trên thực tế, lúc tôi đấu với ông ta, ông ta chưa từng dùng đến thanh “kiếm” đó, đây cũng chính là tiếc nuối lớn nhất đời tôi… Sức mạnh của tôi còn chưa đủ để khiến ông ta phải sử dụng đến kiếm.
Tần Xuyên nghe vậy thì trợn mắt há mồn, sao có thể như vậy được? Nói vậy chẳng lẽ là vị Kiếm Thánh Vô Phong đó thật sự không tìm thấy cây kiếm nào thích hợp để sử dụng nên tùy tiện lấy một khối sắt liền coi nó là kiếm hay sao?
- Tôi đã từng hỏi ông ta là ông ta đã tu luyện kiếm đạo ở đâu, ông ta nói bố ông ta là thợ rèn, tổ truyền là nghề rèn vũ khí, bản thân ông ta rất có hứng thú với kiếm đạo nên đã tự học thành khả năng kiếm đạo đó của ông ta.
Kinh nghiệm này của ông ta cũng giống như kinh nghiệm tự tu luyện của tôi, chính vì vậy tôi và ông ta không mưu mà hợp, vừa gặp mặt như đã quen nhau từ trước, nói chuyện với nhau vô cùng vui vẻ.
Chỉ tiếc là sau này tôi có nghe nói ông ta không muốn quy thuận chính quyền Trung Quốc mà chính phủ lại lo kẻ địch sẽ lợi dụng ông ta để đối phó với chính phủ nên đã phái hai vạn (hai mươi ngàn) quân chính quy đi tiêu diệt Vô Phong, khiến một người sống sờ sờ biến mất khỏi thế gian.
Cậu cũng biết đấy, võ giả dù có mạnh đến mấy thì cũng chỉ là người trần mắt thịt, đạn pháo máy bay hay đại pháo của chiến hạm cũng có thể khiến võ giả tan thành mây khói, hơn mười nghìn tấn ném xuống thì cho dù có là thần tiên cũng không thể thoát khỏi.
Bul-Kathos nắm lấy cổ tay nói:
- Thời gian cũng đã qua đi quá lâu rồi mà Vô Phong lại là một người thích tiêu diêu tự tại, không thích tranh quyền đoạt thế, cho nên sự tích về ông ta cũng không có nhiều.
Những người trên thế giới này trong đó cả người trong giới cổ võ Trung Hoa các người đều cho rằng tôi cùng Diablo chính là hai người đứng đầu đại biểu cho cường giả nhân loại nhưng trên thực tế, trong lòng tôi thì Vô Phong của mấy chục năm trước mới là truyền kỳ thật sự.
Tần Xuyên thầm nghĩ trong lòng, thật ra thì còn có sư phụ Phó Thanh Y của hắn nữa, cũng là cường giả truyền kỳ, chỉ có điều lão già đó khiên tốn nên nước ngoài đều không có ai biết đến ông ấy.