Nhưng nghĩ lại thì thấy có khi Phó Thanh Y cũng chưa chắc có thể trở thành đối thủ của vị Kiếm Thánh kia.
Hai vạn (hai mươi ngàn) quân chính quy, đây không đơn giản chỉ là nhân số không thôi mà còn có số lượng súng ống đạn dược nhiều vô kể, không cần nghĩ cũng biết trận chiến đó kinh khủng đến mức nào.
Tất cả chỉ là để giết chết một người.
Tần Xuyên tự nhận cho dù là một ngàn người tới, không cần dùng vũ khí chỉ cần đánh nhau với hắn thôi thì cũng đủ khiến hắn mệt chết rồi. Nhiều người như vậy chỉ cần lấy thịt đè người cũng đủ để ép chết người nữa là!
Một vị võ giả truyền kỳ như vậy nhưng lại sinh ra trong thời loạn, vài chục năm sau khi chết đã chẳng còn ai biết đến ông ấy nữa, điều này quả đúng là đáng tiếc thật.
- Vậy Vô Phong tiền bối không có truyền nhân sao? Theo lý mà nói thì lúc gặp ông chắc tuổi tác của ông ấy cũng không còn trẻ nữa đúng không?
Tần Xuyên hỏi.
Bul-Kathos nghĩ nghĩ nói:
- Hình như ông ta đã từng nhắc tới, ông ta nhìn trúng hai cậu bé, muốn dạy dỗ bọn chúng, để chúng kế thừa ông ta, nhưng cụ thể thế nào thì tôi cũng không biết… Nghĩ lại thấy nếu như ông ta thực sự có đồ đệ thì đồ đệ của ông ta nhất định sẽ là nhân vật vô cùng nổi tiếng, chắc chắn không thể nào không có tiếng tăm gì được!
Tần Xuyên gật đâu, đúng vậy, đồ đệ của nhân vật tầm cỡ như vậy nhất định phải có tư chất vô cùng xuất sắc, hoặc là bọn họ chưa tu thành hoặc cũng có thể đã chết trong thời kỳ loạn lạc rồi, bởi quân đội chắc chắn sẽ diệt cỏ phải diệt tận gốc.
- Chàng trai trẻ, Vô Song khi bằng tuổi cậu bây giờ, sức mạnh còn thua xa cậu hiện tại, chính vì vậy cậu rất có hy vọng có thể trở thành Kiếm Thánh thứ hai đấy. Tôi hy vọng sẽ có một ngày cậu có thể đổi chữ “Ma” thành chứ “Thánh”.
Bul-Kathos nói xong, vỗ vỗ bả vai Tần Xuyên rồi quay người bước đi.
Cho dù được khen ngợi nhưng Tần Xuyên cũng không cảm thấy vì thế mà kiêu ngạo, bởi hắn biết với tình trạng tu luyện của hắn như hiện giờ mỗi một lần tiến bộ sẽ là một lần chật vật khó khăn.
Hắn chỉ có thể đặt mục tiêu đó chính là có thể khiêu chiến với Kiếm Thanh nhưng điều đó cũng không có nghĩa là hắn thật sự có thể đạt được đến cảnh giới đó.
Thực tế mà nói thì Vô Phong năm đó chắc chắn không phải chỉ ở mức cảnh giới “Vô Kiếm”, bởi vì nếu chỉ ở cảnh giới này thì không thể đánh cho Bul-Kathos tâm phục khẩu phục như vậy được.
Chẳng lẽ…ông ấy thật sự đã đạt được đến cảnh giới “Thần Kiếm” trong truyền thuyết hay sao?
Đúng lúc Tần Xuyên đang rời vào những suy nghĩ của mình thì đột nhiên điện thoại lại có người gọi tới.
Tần Xuyên lấy ra xem, là số điện thoại riêng của Đường Vi, vì vậy hắn liền bấm nút nhận ngay lập tức:
- Tiểu Vi Vi, bọn em tới rồi à?
- Anh đang ở đâu vậy?
Giọng điệu của Đường Vi có chút cứng ngắc.
Tần Xuyên sửng sốt:
- Anh đã ở chỗ của Tiều Nhu, có chuyện gì à?
- Đã có tin tức của Bạch Dạ rồi.
Đường Vi nói.
Tần Xuyên ngạc nhiên, vội hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì à?
- Người của Thánh Giáo đã gửi cho em một bức thư, anh tới đây xem đi.
Đường Vi nói.
Tần Xuyên nhanh chóng trở về khách sạn, trong đại sảnh, Đường Vi cùng một vài thành viên chủ chốt của Phượng Hoàng đang ngồi đợi hắn.
Nhìn thấy Tần Xuyên trở về, cả đám đứng lên cúi chào hắn, trong mắt tất cả đều là kính trọng cùng ngưỡng mộ.
Nhưng Tần Xuyên lúc này không còn tâm trạng nào để chào hỏi bọn nữa, hắn cầm lấy bức thư nặc danh trên đó viết “Gửi Đường Vi”, sau khi đọc những gì được viết trong thư, mặt hắn tối sầm.
Trên tờ giấy dán một bức ảnh, đó là hình ảnh Bạch Dạ bị nhốt trong một phòng giam bằng đá, tay chân đều bị xích đặc chế khóa lại.
- Giáo chủ Thánh Giáo muốn anh lấy được Thần vật sau đó trao đổi với bọn họ nếu không sẽ giết Bạch Dạ. Chắc có lẽ vì sợ hệ thống tình báo của anh tìm được vị trí của họ nên đã dùng cách viết thư tay, bảo một đứa bé mang đến, tránh bị anh nắm được bất kì dấu vết nào.
Đường Vi thở dài nói:
- Xem ra, bọn họ vẫn luôn bí mật theo dõi nhất cử nhất động của anh.
Trong mắt Tần Xuyên ánh lên tia sát khí, nhưng hắn vẫn cố kiềm chế tâm trạng nói:
- Ít nhất thì trước mắt cũng có thể chắc chắn được một điều đó là Bạch Dạ vẫn an toàn, hơn nữa… bọn họ chủ động xuất hiện như vậy vẫn còn tốt hơn nhiều so với việc chúng ta cứ mơ hồ truy tìm họ.
- Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ? Chẳng lẽ thật sự đi mạo hiểm tính mạng cướp Thần vật về rồi mang đi đưa cho Thánh giáo sao?
Vẻ mặt Đường Vi không tình nguyện.
- Như vậy thật quá ấm ức cho chúng ta rồi.
Tần Xuyên cười khổ, lần nay thì hay rồi, Bàn Long các muốn có Thần vật, Tần Mục muốn có Thần vật, hôm nay lại có thêm cả Thánh Giáo cũng muốn có Thần Vật, vậy thì Thần vật trong tay hắn thật sự là không đủ để chia hết cho tất cả rồi!
- Tiểu Vi Vi, em đừng lo, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, trước khi đi tranh đoạt Thần vật, anh có chút chuyện cần phải đi làm.
Trong lòng hắn, luôn có cảm giác chỗ nào đó là lạ.