- Anh đừng có mà thừa nước đục thả câu nữa, đã đến lúc nào rồi mà còn như vậy, anh định làm gì thì cứ nói thẳng ra đi.
Tần Xuyên vẫy vẫy bức thư trong tay nói:
- Anh phải đi điều tra thêm xem bức thư này là do ai viết.
- Có phải là do anh lo quá hóa hồ đồ nên hoa mắt không? Anh không thấy đây là do gõ vi tính à, có phải viết tay đâu anh điều tra kiểu gì?
Đường Vi trừng mắt nói.
Tần Xuyên cười cười tỏ vẻ thần bí:
- Anh về phòng trước đây, Tiểu Vi Vi, em hãy cho anh chị em trong Công hội tự chuẩn bị những gì cần làm đi, chuyện này tự anh có thể làm được.
Đường Vi cảm thấy vô cùng nghi hoặc không biết người đàn ông này muốn làm gì, cô cũng lười quan tâm đến những thủ hạ này nên để Huyết Vũ đi sắp xếp mọi chuyện, còn cô thì đi theo Tần Xuyên đến phòng của hắn.
Chỉ thấy sau khi Tần Xuyên bật máy tính lên cũng không lên mạng mà đầu tiên là đối chiếu bức thư sau đó bắt đầu gõ lại nội dụng thư vào một file thư mục nào đó.
- Anh đang làm gì vậy ?
Về máy tính Đường Vi cũng không hiểu gì nhiều cho lắm, cô không biết Tần Xuyên định làm gì.
Tần Xuyên quay đầu lại, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ:
- Vấn đề này em hỏi có chút… Đương nhiên là anh gõ chứ rồi, chẳng lẽ lại là viết tiểu thuyết sao?
Mặt Đường Vi đỏ lên, phát hiện ra câu hỏi của mình quả đúng là có chút ngu xuẩn, cô liền hùng hồn nói:
- Vậy thì nhanh chóng gõ đi! Nhìn cái gì mà nhìn!
Tần Xuyên ngu ngơ không hiểu vì sao cô lại tức giận liền lắc đầu tiếp tục gõ chữ.
Tốc độ gõ của Tần Xuyên vô cùng nhanh, chẳng mấy chốc đã gõ lại toàn bộ nội dung bức thư vào file.
Sau đó, hắn mở phần mềm đã lập trình sẵn, bắt đầu gõ một dãy mật mã.
Đường Vi có chút không dám hỏi nhưng lại không thể nhịn được tò mò, nhỏ giọng hỏi hắn:
- Anh lại làm gì đó? Những kí hiệu này là gì vậy?
Tần Xuyên quay đầu lại nhìn cô gái nhỏ như một cô bé hiếu kì với những sự vật mời nhìn thấy lần đầu, cười ta, duỗi tay ra, đặt lên ngực của Đường Vi…
Bởi vì lúc này Đường Vi đang đưng khom người nên hai khối mềm mại đầy đặn đều lộ ra, vô cùng hấp dẫn.
Tay Tần Xuyên đặt ở đó véo nhẹ một cái, cảm giác vừa mềm vừa đàn hồi.
- Đồ háo sắc! Sờ xong rồi thì mau nói cho em biết đi.
Đường Vi cũng không tránh ra, khuôn mặt cô đỏ bừng tức giận nói.
Tần Xuyên biết nếu như không thỏa mãn cô gái hiếu kỳ này thì cô nhất định sẽ hỏi cho ra thì thôi nên hắn dừng lại, giải thích:
- Anh đã từng đọc qua cuốn sách đo lường các văn kiện lịch sử, trong đó có một công trình nghiên cứu đã cho thấy, khi con người viết chữ sẽ vô thức hình thành một thói quen nào đó.
Ví dụ như dấu chấm chéo và dấu ngắt giữa các chữ, tần suất sử dụng lặp đi lặp lại một từ đơn nào đó, vân…vân, cái này được gọi là đặc tính K.
Tần suất bình quân, cùng tần suất cá biệt trên thế giới này tất cả đều có thống kê khoa học cả. Đối với rất nhiều người mà nói thì cái này tương đương với việc in dấu vân tay của họ vào bài viết.
Cảnh sát hình sự quốc tế ở nước ngoài còn có thể dựa vào đặc điểm này để tìm ra tội phạm bắt cóc chứ đừng nói gì đến một vài tổ chức đặc công.
Chỉ có điều, bọn họ có kho dữ liệu của tất cả mọi người, mà đối tượng thì thường là những người bình thường.
Còn người đã viết bức thư mà chúng ta muốn tìm rất có khả năng là không có dữ liệu về người đó trong kho dữ liệu quốc tế, cho nên xác suất tìm được là rất nhỏ.
Đương nhiên, nếu lỡ như chúng ta có thể tìm được chính xác người đã viết thư cũng có nghĩa là có thể tìm được vị trí của Tiểu Dạ Dạ, vì vậy xác nhận được tính chân thật của bức thư này sẽ có rất nhiều tác dụng.
Đường Vi nghe vậy thì có chút sửng sốt, đôi mắt chớp chớp nói:
- Em…đại khái đã hiểu rồi, vậy anh cứ tiếp tục đi.
Tần Xuyên cười hì hì, lại sờ sờ người cô chiếm chút tiện nghi, sau đó quay lại tiếp tục công việc.
Hắn đã lập trình một chương trình đối chiếu đặc biệt, chuyện này với hắn mà nói thì không quá phức tạp nhưng lại cần phải có thời gian, việc còn lại chỉ là nhập chương trình này vào Tiên tri, sau đó sẽ quét một lượt các loại tài liệu công văn trên thế giới, rồi đối chiếu với phong thư này.
Sau khi hoàn thành mọi việc, Tần Xuyên khởi động Tiên tri.
Vô số dữ liệu cùng nguồn tin tức vô cùng rộng bắt đầu đối chiếu với bức thư này.
Tần Xuyên tính toán cái này chắc cũng phải tốn không ít thời gian, vì vậy liền nhân lúc này cùng Đường Vi đi xuống tầng dưới, ăn cơm cùng những người trong Công hội Phượng Hoàng.
Đợi đến khi hai người trở lại phòng thì trên máy tính đã có kết quả.