Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 758: Giúp cậu hả giận (2)

Chương 758: Giúp cậu hả giận (2)


Tần Xuyên nghĩ thầm, dù sao cũng là lấy được từ ngân hàng, có thể mua được nhân tình của Man Vương, tại sao lại không làm.

Bul-Kathos tán thưởng:

- Đúng vậy. Xem ra cậu đúng là có bản tính thiện lương, tôi đây cũng yên tâm không ít. Kế tiếp cậu có tính toán gì không? Chi bằng ở lại đây nghỉ ngơi mấy ngày, chờ Huyết Phượng Hoàng tỉnh lại.

Tần Xuyên do dự một chút rồi lắc đầu:

- Không được. Trong nước vẫn còn người khác đang chờ tôi. Hơn nữa, tôi cũng còn có rất nhiều việc cần làm. Đường Vi xin nhờ đến Man Vương các hạ.

Bul-Kathos cũng không giữ lại, đứng dậy tiễn khách.

Bích Hải sơn trang, trên một chiếc du thuyền sang trọng.

Chiếc này vốn là Bạch Dạ mua cho Tần Xuyên. Hôm nay, thông qua một số thao tác trong bóng tối, đã lọt vào tay Tần gia.

Nói chính xác là thuộc về tay Tần Hà.

Bởi vì Tần Mục mất tích, Tần Xuyên “chết”, Tần Hà sắp chìm không thấy người lại một lần nữa nổi lên mặt nước.

Tuy nói, chuyện của Tần Hà và Cơ Mỹ Nghệ náo đến không chịu nổi. Nhưng dù sao Tần Hà cũng xem như lôi kéo được quan hệ với Cơ gia. Cho nên Tần gia cũng không quản vấn đề thể diện.

Trước yếu thế, vì vậy duy trì mối quan hệ hòa hảo với Cơ gia là rất quan trọng.

Vốn Tần Uy chết, Tần Hà trở nên tinh thần sa sút, một lần nữa lấy lại được sự coi trọng.

Trải qua cơn sóng nhỏ hai ba tháng, chỉ trong một thời gian ngắn, Tần Hà lúc thì đi dự tiệc, lúc thì chạy đến tỉnh Tây Nam, duy trì quan hệ chị em với Cơ Mỹ Nghệ.

Dù sao, bây giờ mọi người đều biết y chính là nam sủng của Cơ Mỹ Nghệ, dứt khoát không làm, đã làm thì phải làm cho xong, liền ra sức nịnh nọt Cơ Mỹ Nghệ, ngược lại càng khiến người Tần gia ỷ lại vào y.

Ánh mặt trời mùa thu ấm áp chiếu vào boong thuyền.

Tần Hà, Tần Hàng và Tần Dĩnh đang tắm nắng dưới sự hầu hạ của một đám người làm.

- Anh Tần Hà, bây giờ gia chủ chỉ có mình anh là cháu trai. Hơn nữa anh lại còn có quan hệ thân thiết với Cơ Mỹ Nghệ. Xem ra cuối năm nay, gia chủ sẽ tuyên bố muốn anh trở thành người thừa kế chính thức.

Tần Dĩnh mặc chiếc bikini màu hồng nhạt, vừa uống cocktail, vừa tủm tỉm cười.

- Cho dù trở thành người thừa kế cũng không có nghĩa sẽ trở thành gia chủ. Còn phải được mọi người cất nhắc mới được.

Tần Hà đeo kính râm, nhếch miệng cười nói.

- Anh Tần Hà cứ yên tâm, ít nhất cũng có em ủng hộ anh.

Tần Hàng vừa nhìn chỉ số cổ phiếu trên di động, vừa nói.

Tần Hà mỉm cười, vỗ vai Tần Hàng:

- Anh em tốt. Tôi biết là cậu rất đáng tin cậy. Trước đó anh quá bận rộn, không rảnh giúp cậu hả giận. Hôm nay vừa đúng lúc rảnh, chúng ta cùng nhau đi nhậu.

Tần Hàng khó hiểu:

- Tức giận cái gì?

Trong lúc hỏi, phía dưới du thuyền xuất hiện một chiếc xe con màu đen. Trên xe bước xuống hai người phụ nữ.

Một người mặc bộ váy công sở, dáng người đẫy đà, khuôn mặt xinh đẹp. Người còn lại khí chất tươi mát, dáng người cao gầy.
Là Lục Tích Nhan và Diệp Tiểu Nhu.

- Các cô đã đến rồi.

Tần Hà cười tà, nói:

- Thế nào, có thích không?

Tần Hàng rốt cuộc hiểu được là ý gì, cười lạnh nói:

- Em thiếu chút nữa quên mất. Tiền của Tần Xuyên đã lấy, còn có phụ nữ quản tiền của hắn nữa.

- Haha, do Tần Hàng cậu lo làm việc quá. Loại chuyện nhỏ nhặt này, đương nhiên tôi sẽ thay cậu nhớ kỹ.

Tần Hà cười nói.

Tần Dĩnh cau mày:

- Hai anh làm vậy có phải quá nguy hiểm hay không? Nếu họ liên lạc với Tần Mãnh, có thể sẽ mang đến phiền phức.

- Yên tâm đi, họ không dám làm chuyện đó đâu.

Tần Hà cười nói.

Lúc này, Lục Tích Nhan và Diệp Tiểu Nhu phiền muộn bước lên boong tàu.

Hai người nhìn nơi mà mình đã từng cùng nhau dùng bữa tối, nhưng nay người và vật đều không còn, lại để cho đám chó đáng khinh kia chiếm mất, trong nội tâm vô cùng thống khổ.

Điều làm cho hai cô tức giận chính là, đám người kia chẳng những cướp hết tài sản của Tần Xuyên cho các cô, lại còn ra tay với người bên cạnh các cô.

- Ba của tôi đâu? Không phải nói chúng tôi đến sẽ thả ba tôi ra sao?

Diệp Tiểu Nhu tức giận đến nước mắt lưng tròng.

Gần đây, cô vẫn đi tìm việc làm. Hôm nay vừa về nhà một lần, liền có chó săn của Tần Hà nói cho cô biết, Diệp Đông Cường đã bị mang đi.

Bên phía Lục Tích Nhan cũng như vậy. Cha mẹ của cô ở thành phố Đông Hoa đã bị bắt đi. Cô chỉ có thể đi cùng với Diệp Tiểu Nhu đến đây tìm người.

Hai cô đã nghĩ đến chuyện báo cảnh sát. Nhưng đám người Tần gia không phải quyền quý thông thường. Hơn nữa, cho dù bọn họ có giết ba người Diệp Đông Cường, người thua thiệt cũng vẫn là hai cô.

- Có chuyện gì thì nói với chúng tôi. Các người bắt cha mẹ chúng tôi, các người có còn đạo đức hay không?

Lục Tích Nhan nghiến chặt răng, nói.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch