Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 759: Lời nói đó mà cô cũng tin? (1)

Chương 759: Lời nói đó mà cô cũng tin? (1)

Tần Hà không khỏi cười ha ha:

- Lương tâm? Đạo đức? Giáo sư Lục, cô đang trêu chọc chúng tôi sao? Thứ này chỉ nói cho mấy đứa ngu xuẩn nghe. Mà cô thật sự cho rằng chỉ dựa vào loại hư vô mờ mịt là có thể thay đổi được sự thật?

Tần Hàng vuốt mắt kính, cười nói:

- Giáo sư Lục, đã lâu không gặp. Nghe nói cô từ vị trí Tổng giám đốc xuống làm Trưởng phòng. Sự chênh lệch này có chút lớn. Cô có quen không?

Từ khi công ty bị Tần gia tiếp quản, Lục Tích Nhan đã hơn một lần muốn rời đi, nhưng lại không thể bỏ được công ty mà mình đã gầy dựng, cứ như vậy mà chịu nhục ở lại công ty.

- Tôi rất khỏe, không cần anh phải hao tâm tổn trí.

Lục Tích Nhan lạnh lùng nói.

Tần Hà vỗ ghế:

- Thái độ gì vậy? Cô có còn muốn gặp lại cha mẹ hay không?

Lục Tích Nhan hỏi:

- Các người muốn như thế nào?

Tần Hà đảo con ngươi một vòng, cười nói:

- Rất đơn giản. Hãy hầu hạ Tần Hàng cho thoải mái, sau đó tôi sẽ thả cha mẹ của cô ra.

- Anh…

Lục Tích Nhan nghe xong, sắc măt đỏ lên, trong đầu phảng phất nhớ lại khi còn học đại học, từng bị gã giáo sư Trần Niên khi dễ. Loại cảm giác bị tàn phá áp bách khiến cho cô hận không thể chết đi được.

Lúc trước còn có Tần Xuyên đứng ra cứu cô, nhưng bây giờ, nghĩ đến người đàn ông đó, lòng cô đau như cắt.

Tần Hàng nhìn cơ thể mềm mại được giấu trong bộ đồng phục công sở, tim đập thình thịch, đặc biệt vừa nghĩ đến người phụ nữ này lúc trước dựa vào Tần Xuyên, khiến cho y mất mặt trước mặt mọi người trong gia tộc, lúc này càng thêm có tâm tư muốn trả thù.

Tần Hàng đá một chiếc dép lê rơi xuống, chỉ vào chân của mình:

- Yêu cầu của tôi không cao, chỉ cần liếm ngón chân của tôi là được.

- Tần Hàng lão đệ.

- Cậu đúng thật là biết chơi.

Tần Hà vui vẻ nói.

- Hèn hạ…Hạ lưu.

Lục Tích Nhan cảm thấy sống mũi mình cay lên, khuất nhục đến hốc mắt đầy nước.

Tần Dĩnh hừ lạnh:

- Bà kia, hai vị thiếu gia Tần gia cho cô cơ hội, đừng vì thể diện mà không cần.

- Chị Tích Nhan, ngàn vạn lần đừng nghe bọn họ.

Diệp Tiểu Nhu nôn nóng khuyên.

Sắc mặt Lục Tích Nhan vô cùng phức tạp. Cô biết rất rõ, họ nói chỉ là lừa gạt cô. Nhưng, vừa nghĩ đến Lục Đại Khánh và Hồ Thúy Lan, cô lại nôn nóng không chịu được.

- Giáo sư Lục, thời gian của tôi rất quý báu, cô tốt nhất nên ra quyết định thật nhanh. Chúng tôi còn có bữa tiệc tối cần phải tham gia.

Tần Hàng nhìn chiếc đồng hồ hiệu Vacheron Constantin trên tay, nói.

Lục Tích Nhan nhìn ngón tay đang giơ trước mặt mình, tâm loạn như ma, căn bản không cất bước nổi.

Đúng lúc này, đột nhiên một luồng ánh sáng màu lam từ đằng xa đánh úp lại.

- Ah!

Tần Hàng thét lên thê thảm.

Chỉ thấy bàn chân phải y duỗi ra bị đâm thủng một lỗ thật lớn, to bằng nắm đấm.

Máu tươi và xương cốt bay tứ tán. Sự đau đớn tột cùng khiến Tần Hàng thiếu chút nữa ngất đi.

- Là ai?

Tần Hà và Tần Dĩnh đứng dậy, lo sợ nhìn về phía xa.

Một cô gái mặc chiếc áo sơ mi trắng, quần jean màu sáng, dáng người nhẹ nhàng bay vút lên boong tàu.

- Lăng Lạc Tuyết?

Tuy cô gái có mái tóc rất dài, nhưng Tần Hà lập tức nhận ra cô.

Ánh mắt Lăng Lạc Tuyết lạnh như băng:

- Bây giờ tôi chẳng nhìn nổi mấy cái tên này. Xứng làm người của Tần gia sao? Tần gia đến thế hệ các người sao lại trở nên bộ dạng này?

- Lăng..Lạc Tuyết?

Lục Tích Nhan và Diệp Tiểu Nhu ngẩn người, nhưng vẫn biết cô gái là ai.

Đặc biệt là Lục Tích Nhan. Lúc trước còn làm giáo sư, Lăng Lạc Tuyết có tham dự tiết học của cô, nên rất có ấn tượng.

Lăng Lạc Tuyết nhìn hai cô gái:

- Thật xin lỗi. Đáng lý tôi nên đến gặp hai người sớm. Nhưng tôi có suy nghĩ của mình, cho nên vẫn không dám xuất hiện, khiến hai người chịu không ít ủy khuất.

Diệp Tiểu Nhu vội vàng lắc đầu:

- Chị Lăng, tôi có nghe Tần Xuyên nói về chị, không phải chị đang ở Thần Kiếm Môn sao?

- Một lời khó nói hết.

Ánh mắt Lăng Lạc Tuyết lộ ra vẻ đau thương:

- Có gì sẽ nói sau.

Lúc này, Tần Hàng đau đến mức chảy nước mắt, nghiến răng gào thét:

- Lăng Lạc Tuyết, cô điên rồi sao? Lăng gia các người có muốn tiếp tục lăn lộn ở vùng Đông Nam này nữa không?

Lăng Lạc Tuyết quay đầu, hừ lạnh:

- Không giết anh đã là khách khí với Tần gia lắm rồi. Nếu không phải hai nhà có mối quan hệ tốt, tôi đã sớm chặt mấy cái đầu bại hoại này xuống rồi.

- Cô…! Tôi sẽ về nói cho ông tôi biết, cô đợi mà bị xử trí đi.

Tần Hà giận dữ nói.

Lăng Lạc Tuyết khinh thường:

- Lão nương dám ra đây, chính là không sợ đám rùa các người đi cáo trạng. Có bản lĩnh thì đến Thần Kiếm Môn tìm sư phụ của tôi lý luận đi, xem ông ấy giúp tôi hay là giúp các người.

Nghe xong, sắc mặt của Tần Hà và Tần Hàng đều trắng bệch.

Bọn họ không sợ Lăng gia, nhưng Kiếm si Dược Thương Hải thì không thể nói được rồi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch