Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 760: Lời nói đó mà cô cũng tin? (2)

Chương 760: Lời nói đó mà cô cũng tin? (2)


Dù sao, bây giờ Lăng Lạc Tuyết cũng kế thừa một trong Tam đại thần kiếm, vị trí khẳng định không tầm thường ở Thần Kiếm Môn.

- Tôi cho các người nửa tiếng, thả cha mẹ của Diệp Tiểu Nhu và Lục Tích Nhan ra. Nếu sau nửa giờ không gọi điện thoại xác nhận an toàn, tôi sẽ cắt lưỡi gà của hai người.

Lăng Lạc Tuyết cười lạnh, liếc nhìn Tần Dĩnh:

- Còn cô, nếu cắt hai trái bưởi kia thì như thế nào?

Tần Dĩnh sợ đến mức ôm ngực, mắng mỏ:

- Không biết xấu hổ.

Chát! Lăng Lạc Tuyết nghe xong, bước lên vung hai bàn tay, trực tiếp đánh Tần Dĩnh ngã xuống mặt đất.

- Lão nương đây rất thích đánh phụ nữ bằng tay.

Lăng Lạc Tuyết ngoắc ngoắc đầu ngón tay với Tần Dĩnh:

- Sao, không phục à? Có bản lĩnh thì đến đánh tôi đi.

Tần Dĩnh vừa xấu hổ vừa giận dữ phản kháng, lại bị Lăng Lạc Tuyết đá mạnh một cước vào bụng, trực tiếp nôn mửa.

- Cô..cô không phải nói đánh bằng tay sao?

Tần Dĩnh hận chỉ thẳng tay vào cô.

Lăng Lạc Tuyết liếc mắt:

- Ngay cả lời nói này mà cô cũng tin à? Vừa xấu vừa nát, khó trách bây giờ chẳng có thằng đàn ông nào thèm cưới cô.

Tần Dĩnh tức đến muốn ngất đi, nhưng không dám tiến lên.

Sắc mặt Tần Hà lúc xanh lúc đỏ, trầm giọng nói:

- Lăng Lạc Tuyết, cô cho rằng cô có thể giúp được mấy người kia sao? Tần Xuyên chết rồi, chẳng lẽ cô vẫn còn đang nằm mơ trở thành người phụ nữ của hắn? Tại sao cô lại vì hai người phụ nữ vô dụng mà đắc tội với chúng tôi? Đến lúc đó, đừng trách bản thân khó bảo toàn.

- Hừ.

Lăng Lạc Tuyết cười nhạo, khinh thường nhìn hắn:

- Có một số người chết rồi, nhưng bọn họ đáng được tôn trọng. Nhưng có người còn sống, lại chẳng khác nào kẻ đã chết.

- Cho dù Tần Xuyên chết, nhưng tốt xấu gì hắn cũng là đàn ông đỉnh thiên lập địa. Còn anh chỉ là một thứ chỉ biết núp vào góc tối, khi dễ phụ nữ yếu đuối và trẻ em.

- Cho nên, loại người như anh, vĩnh viễn chỉ là ký sinh, căn bản chẳng biết tại sao mình sống.

Tần Hà nghe xong, toàn thân run rẩy, ánh mắt tràn đầy tơ máu, nói không ra lời.

- Nhớ kỹ, chỉ nửa giờ thôi. Thời gian của các người không nhiều lắm.

Lăng Lạc Tuyết nói xong, trên tay xuất hiện hàn quang kiếm khí.

Cảm nhận được kiếm khí uy hiếp, Tần Hà chỉ có thể cầm điện thoại gọi cho thủ hạ thả người.

Sau mười mấy phút, Diệp Đông Cường và Lục Đại Khánh tranh nhau gọi điện đến, nói cho con gái biết bọn họ không sao. Hai cô gái nghe xong, xem như yên tâm trong bụng.

Lăng Lạc Tuyết mang theo hai cô gái xuống thuyền, sau đó lên xe.

Trên xe, hai cô gái nghe Lăng Lạc Tuyết nói mới biết được chân tướng.

Vốn Lăng Lạc Tuyết đang tu luyện tại Thần Kiếm Môn, sau khi nghe được Tần Xuyên chết trong đại hội Tiềm Long, cảm thấy không yên tâm, liền chạy xuống núi, bốn phía nghe ngóng.

Cô biết chưa ai tìm được thi thể của Tần Xuyên, cho nên vẫn không tin rằng hắn đã chết.

Trước đó, cô đã trở lại thành phố Đông Hoa, lén gặp Tần Cầm, biết được người của Tần gia đang tạo áp lực cho Diệp Tiểu Nhu và Lục Tích Nhan, liền nghĩ cách âm thầm bảo vệ.

Cô không biết tìm Tần Xuyên chỗ nào, nhưng cô tin rằng, nếu Tần Xuyên còn sống, chắc chắn sẽ về đây.

- Dù sao tôi vẫn là con gái của Lăng gia. Tuy Thần Kiếm Môn không sợ Tần gia, nhưng cũng không thể quá khinh địch. Cho nên, trước kia tôi vẫn không ra mặt. Nhưng lần này bọn họ thật sự quá phận, nếu tôi không xuất hiện, mọi việc sẽ muộn.

Lăng Lạc Tuyết có chút xin lỗi.

Lục Tích Nhan vừa lái xe vừa lắc đầu, cười nói:

- May mà có Lăng tiểu thư, bằng không thì tôi và Tiểu Nhu cho dù có chết cũng không cách nào gặp mặt anh ấy.

Lăng Lạc Tuyết thở dài.

- Đây chỉ là tạm thời mà thôi. Tôi nghĩ rằng mọi người không thể ở lại thành phố Đông Hoa nữa rồi. Bọn họ nhất định sẽ nghĩ biện pháp trả thù điên cuồng.

- Không ở lại Đông Hoa? Vậy chúng tôi đi đâu?

Diệp Tiểu Nhu hỏi.

Lăng Lạc Tuyết suy nghĩ một chút rồi trả lời:

- Nếu các người không ngại, tôi có thể mang các người đến Thần Kiếm Môn. Môn phái của chúng tôi rất lớn, cũng có một số người có chức vị không phải là võ giả.

- Các người có thể ở lại đó làm việc. Cha mẹ các người cũng có thể ở lại. Tôi nghĩ rằng trưởng bối trong môn phái sẽ đồng ý.

Lục Tích Nhan và Diệp Tiểu Nhu nhìn nhau, cũng không lo lắng nhiều, gật đầu đồng ý.

Dù sao, các cô mong chờ nhất là có thể an toàn vượt qua thời gian khó khăn này.

- Lăng tiểu thư, cô có cảm thấy anh Tần Xuyên còn sống hay không. Cô sẽ tiếp tục tìm kiếm anh ấy?

Ánh mắt Diệp Tiểu Nhu vô cùng chờ mong, hỏi.

Lăng Lạc Tuyết than nhẹ:

- Tôi nghĩ nếu như anh ấy thật sự còn sống, không bị giam giữ, nhất định sẽ xuất hiện. Dù sao, Liễu Hàn Yên cũng đã điên cuồng thành như vậy. Anh ấy sẽ không thể không quan tâm đến vợ mình.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch