Diệp Tiểu Nhu đang ốc không mang nổi mình ốc, làm gì có thời gian để ý Liễu Hàn Yên ở thủ đô như thế nào.
Lăng Lạc Tuyết cười khổ:
- Liễu gia yêu cầu Liễu Hàn Yên tái giá. Ban đầu cô ta đồng ý, nhưng hai tuần trước, cô ta giết chết Long Ngạo Vân của Long gia, là vị hôn phu mà Liễu gia tìm giùm cô.
Sau đó, Long gia phái cao thủ truy kích. Tống gia của Bộ An Ninh quốc gia cũng phái quân đội đuổi bắt. Nhưng những người đuổi theo cô đều chết sạch. Nghe nói có hơn một trăm người chết rét. Điều này đồng nghĩa với việc cô ta đắc tội với cả Long gia và Tống gia.
Đây không phải là điểm mấu chốt. Một số người nhất mạch của Liễu gia đến Thủy Vân Tĩnh Trai, muốn mang Liễu Tiên Tiên về, áp chế Liễu Hàn Yên. Ai ngờ trên đường đều bị Liễu Hàn Yên chặn giết. Mười mấy người toàn là thân thích của cô.
Bây giờ cô chính là phạm nhân bị truy nã số một ở Hoa Hạ. Liễu gia vì chuyện của cô mà bị Long gia chèn ép đến không thở được. Chỉ sợ người một nhà Liễu gia hận không thể phân thây xé xác cô.
- Ah!
Hai cô gái đều giật mình.
- Liễu tướng quân không phải rất nguy hiểm sao?
Lục Tích Nhan lo lắng nói.
Lăng Lạc Tuyết nhún vai:
- Ai mà biết được. Cô ta đã dám giết người như vậy, lại còn sắp xếp trước cho em gái, khẳng định là đã có chuẩn bị.
- Điều này không giống cách hành sự của Liễu tướng quân.
Diệp Tiểu Nhu nói thầm.
- Có phải hay không thì rất khó tin.
Lăng Lạc Tuyết cười tự giễu:
- Tôi vẫn một mực châm chọc cô ta, nói cô ta là gái ngoan, chẳng khác nào ký sinh trùng bị giáo điều gia tộc hủ hóa.
Nhưng chắc có lẽ tôi đã nhìn nhầm. Cô gái này không lên tiếng thì thôi, khi lên tiếng thì điên cuồng hơn ai hết. Khó trách tên kia cưới cô ấy cũng không cưới tôi.
Diệp Tiểu Nhu yếu ớt nói:
- Điều này anh Tần Xuyên cũng không nghĩ đến.
Lăng Lạc Tuyết bĩu môi:
- Dù sao, đến tận bây giờ Tần Xuyên cũng không xuất hiện. Tôi đoán anh ấy thật sự bị nguy hiểm. Bị thương nặng là điều đương nhiên, mà cũng có khả năng đã chết.
Ánh mắt Lục Tích Nhan và Diệp Tiểu Nhu lộ ra vẻ ảm đạm, trong xe lâm vào không khí hoàn toàn yên tĩnh.
Lăng Lạc Tuyết cảm thấy không khí hơi chút căng thẳng, liền miễn cưỡng cười nói:
- Đừng quá nản chí. Trước đây, nguy cơ cũng rất nhiều, anh ấy đều có thể vượt qua được. Cũng có thể lần này anh ấy gặp phiền phức lớn hơn.
- Vậy khi nào anh ấy có thể trở về?
Diệp Tiểu Nhu buồn bã nói.
- À!
Lăng Lạc Tuyết suy nghĩ, đột nhiên nhớ đến điều gì:
- Đúng rồi, bây giờ đã là cuối tháng chín, mấy ngày nữa là thế gia tỷ thí. Lần này còn náo động hơn so với Đại hội Chân Long, nói không chừng anh ấy sẽ đến đó.
Nghe xong tin tức này, Lục Tích Nhan và Diệp Tiểu Nhu không khỏi lộ ra vẻ mong đợi.
Nhưng Lăng Lạc Tuyết lại không ôm hy vọng gì. Bởi vì cô biết rõ, với thực lực của Tần Xuyên, cho dù đang bình yên cũng không bao giờ tham gia mấy cái thi đấu thế gia này. Huống chi trước mắt lại là tình hình như vậy.
Quan trọng nhất là, thời gian ngày càng lâu, Lăng Lạc Tuyết cũng không còn hy vọng vào người đàn ông này.
Vùng duyên hải Đông Bắc, Hoa Hạ, trong một thành phố dùng ngư nghiệp và mậu dịch xuất nhập càng làm ngành kinh doanh chính.
Từ lúc sản nghiệp bị tuột dốc, số người ở đây càng lúc càng giảm xuống. Ban ngày trên đường cái cũng không có quá nhiều người.
Trong một căn nhà ba lầu bình thường lại đứng không ít vệ sĩ áo đen, canh gác từng nơi hẻo lánh.
Trong gian phòng khách lầu ba, Iga Hisakura mặc quần áo màu đỏ tím, khí chất phát ra, vẻ mặt thương cảm nhìn cô gái đang ngồi xếp bằng vận công trên ghế salon.
Liễu Hàn Yên một thân áo trắng, cánh tay còn đang băng bó, rướm máu, khuôn mặt trắng bệch, môi tái nhợt, tiều tụy không nói ra lời.
Hàn khí tràn ngập bốn phía, nhưng so với tình huống bình thường thì yếu hơn rất nhiều.
Một tháng trước, Liễu Hàn Yên đã dùng phương thức bí mật, liên lạc với Iga Hisakura của xứ Phù Tang.
Cô biết rõ, một khi giết chết Long Ngạo Vân, cô đã không còn đường về nhà.
Cho nên, cô tin rằng, ngoại trừ Thủy Vân Tĩnh Trai, cô cũng chỉ còn Iga Hisakura là có thể tin tưởng.
Cô nhờ Iga Hisakura tìm giúp cô mấy chỗ trú thân. Một chỗ trong đó là thành phố này.
Chỉ là Iga Hisakura thật sự quá lo lắng cho cô. Sau khi xử lý chuyện bên xứ Phù Tang xong liền mang theo một số hộ vệ đến Hoa Hạ gặp cô.
Ai ngờ, vừa đến đây chưa được hai ngày, liền phát hiện tình cảnh của Liễu Hàn Yên còn khó khăn hơn mình tưởng tượng.
Sau khi vận công hai canh giờ, Liễu Hàn Yên mở mắt, lộ ra thần sắc bất đắc dĩ:
- Độc Đường Môn quả nhiên không giống bình thường.
- Tướng quân, Long gia và Đường Môn vốn quan hệ rất tốt. Bọn họ phái cao thủ lẫn lộn trong quân đội đuổi bắt, thi hành ám chiêu, cô rất khó lòng phòng bị.
- Cho dù cô có Thiên Huyễn Băng Ngưng hộ thân, đa số độc tố cũng không làm gì được cô.