Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 764: Cuồng ma đua xe (2)

Chương 764: Cuồng ma đua xe (2)
Ít nhất cũng chứng tỏ được cô ấy an toàn.

- Bệnh tâm thần, chẳng hiểu nổi.

Nạp Lan Thấm không hiểu được nguyên nhân vì sao, nhưng Tần Xuyên đã muốn đi, cô cũng đành chấp nhận:

- Em cũng chẳng thể làm gì khác hơn là nói với ông nội em đồng ý thay gia tộc xuất chiến, mặc dù em chẳng muốn đi gì cả.

Tần Xuyên ngạc nhiên:

- Em muốn tham gia thi đấu?

- Nói nhảm! Chẳng lẽ anh cho rằng em thật sự có ý định che giấu tu vi cả đời sao? Em chính là vũ khí bí mật của Nạp Lan gia tộc.

Nạp Lan Thấm đắc ý nói.

Tần Xuyên giật mình gật đầu, trong đầu bỗng nhiên xuất hiện một ý nghĩ.

Thành phố Ba Thục, tỉnh Xuyên, chung quanh là dãy núi mênh mông. Cao ốc mọc lên san sát như rừng. Phong cảnh hiện đại hóa và tự nhiên hoàn mỹ hòa cùng một thể.

Đêm khuya, một chiếc xe Mercesdes-Benz SLS màu xám bạc chạy trên đường cao tốc. Trong xe là Tần Xuyên.

Còn về phần Nạp Lan Thấm, cô đã trở về gia tộc, chuẩn bị cho cuộc thi đấu thế gia.

Tần Xuyên để cho hệ thống tiên tri đặt một chiếc xe, sau đó ở khách sạn nghiên cứu tài liệu một ngày, buổi tối ăn một chút gì đó rồi rời khỏi khách sạn, ra ngoài đường cao tốc “đi dạo”.

Đã 12h đêm, xe di chuyển trên đường cao tốc cũng ít đi.

Đột nhiên, Tần Xuyên nghe được tiếng động cơ vang lên mạnh mẽ ở đằng sau. Hiển nhiên là thanh âm của một chiếc xe thể thao cao cấp.

Tần Xuyên nhếch miệng cười, xem ra hệ thống tiên tri thu thập tư liệu không có vấn đề gì. Hắn nhai kẹo cao su, bắt đầu giẫm chân ga tăng tốc độ.

Một chiếc Ferrari 488 nhanh như điện chớp xẹt qua xe của Tần Xuyên, tốc độ đạt đến hơn 230km/h.

Tần Xuyên huýt sáo, tiếp tục tăng tốc, đẩy nhanh đến 240km/h, chỉ một lát đã đuổi kịp chiếc Ferrari 488.

Tốc độ của hai chiếc xe thể thao ngang nhau, anh truy tôi đuổi.

Nhận thấy xe của Tần Xuyên ở phía sau, cửa sổ chiếc Ferrari 488 được kéo xuống.

Bên trong là một người đàn ông trung niên đeo kính râm màu trà, tóc nhuộm vàng bị gió thổi làm cho lộn xộn, không cạo râu, mặc chiếc áo da Punk, khinh thường giơ ngón tay giữa với Tần Xuyên.

Biểu hiện hung hăng vô cùng, hiển nhiên là đang chê cười Tần Xuyên còn trẻ như vậy mà không biết tự lượng sức mình.

Tần Xuyên cũng giơ lại ngón giữa, sau đó đạp mạnh chân ga, tốc độ lên đến 260km/h.

Người đàn ông trung niên cũng không chịu thua, tốc độ tăng lên 260km, thậm chí còn hơn 270km.

Lúc này, hai chiếc xe giống như tia chớp. Một số người đang đi trên đường cao tốc phải lập tức né tránh.

Đương nhiên, hệ thống giám sát và điều khiển đã chụp lại hình ảnh hai chiếc xe thể thao đua với nhau.

Sau khi hai chiếc xe cua qua một khúc ngoặc, phía trước đột nhiên xuất hiện bốn năm xe cảnh sát. Hơn mười cảnh sát đứng bên đường, từ xa ra hiệu hai người dừng xe.
Nhưng chủ chiếc xe Ferrari không nguyện ý khoanh tay chịu chết. Y muốn dồn hết sức, một đường băng qua.

Ai ngờ, trong lúc y muốn lao lên, Tần Xuyên đánh tay lái, đầu xe của hắn chạm vào cửa hông chiếc Ferrari .

- Ầm!

Một tiếng nổ vang lên, hai chiếc xe lập tức xoay tròn, đập vào hàng rào phòng vệ bên trên.

Túi khí bung ra, chiếc xe hơn tám trăm vạn bị đâm cho nhão nhoẹt.

Ngay cả đám cảnh sát cũng cảm thấy choáng. Họ chưa từng nhìn thấy kẻ nào ngu xuẩn như vậy. Đám gia hỏa này vì né tránh cảnh sát mà lật xe sao?

- Nhanh, mau gọi xe cứu thương.

Cảnh sát nghĩ rằng đám thổ hào này nhất định đã chết. Nhưng dù sao cũng phải cứu họ.

Không nghĩ tới, đám cảnh sát vừa mới tiến lên, chỉ thấy hai người lồm cồm bò từ trong xe ra.

- Con mẹ nó, tinh trùng lên não rồi hả thằng ranh con? Ôi, chiếc xe mới của tôi.

Gã đàn ông trung niên tóc vàng đau lòng đến chảy nước mắt, nhìn chiếc Ferrari của mình.

Tần Xuyên phủi đám bụi thủy tinh trên người, bĩu môi nói:

- Này, ông chú, xe của người ta là chơi tốc độ, ông còn muốn liều mạng sao? Ông không thấy cảnh sát chặn xe ông sao?

Gã đàn ông trung niên quay đầu lại, dựng râu trừng mắt:

- Thằng nhóc kia, tại sao tao không đâm chết mày đi.

- Haha, mạng tôi lớn.

- Mẹ kiếp, tao đã chạy, mày còn đâm vào tao?

- Ông không muốn bị bắt, tôi cũng không muốn.

Tần Xuyên buông tay.

Gã đàn ông căm tức nói:

- Mày tưởng mày có thể so với tao sao? Tao mà bị bắt à? Tao….

Nói được nửa câu, mấy gã cảnh sát đã chạy đến, dường như đã nhận ra được người đàn ông trung niên.

- Ái chà, còn tưởng là ai chứ.

Đội trưởng đội cảnh sát giao thông chỉ vào người đàn ông:

- Thì ra là người quen cũ. Dược Thương Hải, không phải ông sống đủ rồi sao? Tháng trước mới thu bằng lái của ông, bây giờ ông lại dám lái xe không bằng lái.

Dược Thương Hải cười nụ cười còn khó coi hơn là khóc, có chút nịnh bợ:

- Haha, đội trưởng Ngô, khuya như vậy rồi mà còn làm việc sao?




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch