Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 765: Thanh niên có tiền đồ (1)

Chương 765: Thanh niên có tiền đồ (1)

- Có loại cuồng ma đêm hôm khuya khoắt ra ngoài đua xe như ông, tôi có thể yên ổn mà ngủ sao?

Đội trưởng Ngô nhìn chiếc xe Ferrari bị hỏng, cười lạnh nói:

- Không tệ lắm. Các người làm đạo sĩ đúng là có tiền. Tháng trước là chiếc 430, tháng này đã đổi thành 488. Chỉ tiếc là lần này không cần giam xe. Nó tiêu rồi.

Dược Thương Hải làm ra vẻ đáng thương:

- Anh xem, xe của tôi đã bị hỏng. Tổn thất lớn như vậy, mọi người tha cho tôi lần này đi.

Nói xong, Dược Thương Hải chỉ vào Tần Xuyên bên cạnh:

- Đều là tên nhóc này làm hại tôi. Nếu các người muốn bắt thì hãy bắt nó đi.

Đội trưởng Ngô nhìn Tần Xuyên, cảm thấy hơi lạ:

- Người ngoài à?

Tần Xuyên mỉm cười:

- Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua đây.

- Khó trách chưa từng nhìn thấy cậu.

Đội trưởng Ngô cau mày, nói:

- Giấy đăng ký xe và bằng lái có mang theo không?

Tần Xuyên ngượng ngùng nói:

- Không mang.

Đội trưởng Ngô hít một hơi, giận quá hóa cười:

- Được, lão hỗn đãn cùng tiểu hỗn đãn. Các người xem pháp luật là trò đùa sao?

Y vung tay lên:

- Đem hết về cục.

Vẻ mặt Dược Thương Hải vô cùng phiền muộn, nhưng chỉ có thể ngoan ngoãn bước lên xe cảnh sát, cũng không quên quay đầu trừng mắt nhìn Tần Xuyên.

Tần Xuyên cảm thấy buồn cười, sau đó đi theo cảnh sát đến cục cảnh sát Ba Thục.

Thẩm vấn, ghi chép, vậy mà gần hết cả đêm.

Rạng sáng, một người đàn ông mang giầy tây, dáng dấp nhanh nhẹn, mang theo luật sư đến cục cảnh sát.

- Tiêu Hàn, con tới rồi sao? Vi sư ở đây.

Dược Thương Hải nhìn thấy đệ tử giống như nhìn thấy cứu tinh, ra sức vẫy tay.

Mộ Tiêu Hàn nhìn thấy sư phụ, cười khổ nói:

- Sư phụ, tại sao thầy lại lái xe chứ? Lại còn đụng hư đường cao tốc. Lái xe không bằng lại cộng thêm gây chuyện. Lần này phiền phức rồi.

Dược Thương Hải cầm hai tay Mộ Tiêu Hàn, vẻ mặt cầu khẩn:

- Đồ đệ tốt, con hãy mau bảo luật sư Kim tìm biện pháp. Ông ta không phải có mánh khóe thông thiên ở thành phố Ba Thục này sao? Mau dẫn vi sư ra đi.

Sau khi Mộ Tiêu Hàn thương lượng với luật sư một chút, liền quay sang nói:

- Sư phụ, luật sư Kim nói, lần này muốn thu dọn ít nhất phải tốn hai lăm vạn.

- Cái gì?

Dược Thương Hải nhảy dựng lên:

- Đắt quá, giảm giá chút đi, khoảng 50%.

Mộ Tiêu Hàn bất đắc dĩ, cảm thấy vô cùng khó xử, cũng không biết nên mở miệng với luật sư Kim như thế nào:

- Sư phụ, một tháng mà thầy vào đây đến hai lần. Luật sư Kim đã giảm giá cho chúng ta rồi. Luật sư khác đều không chịu đâu.

Dược Thương Hải đau khổ đếm đầu ngón tay, tựa hồ như đang tính toán.

- Nơi này là một trăm vạn, mau bảo lãnh tôi ra đi.

Đột nhiên Tần Xuyên nhô đầu ra, đưa ra một tấm chi phiếu.

Mộ Tiêu Hàn hơi sửng sốt. Y phát hiện, từ đầu đến cuối y không chú ý đến bên cạnh còn có người.

Nghe được tiếng nói quen thuộc, Mộ Tiêu Hàn có chút không tin nổi, liền ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy một gương mặt xa lạ.

Tuy người trước mắt cũng tuấn tú, nhưng không phải là cố nhân mà y nghĩ. Hơn nữa, trên người không có khí tức cường giả.

Tần Xuyên nhìn thấy sự mất mát trong mắt Mộ Tiêu Hàn, nội tâm có chút cảm động. Giao tình của hai người tính ra chỉ bình thường như mặt nước, nhưng Mộ Tiêu Hàn vẫn nhớ đến hắn.

Nhưng Tần Xuyên không thể để lộ thân phận của mình. Hắn dịch dung, biến thành một gương mặt xa lạ, cứ như vậy mà im lặng hoàn thành kế hoạch của mình.

- Vị tiên sinh, cậu là…

Không để cho Mộ Tiêu Hàn hỏi, Dược Thương Hải đã tranh thủ thời gian cầm lấy tờ chi phiếu, nhìn rõ ràng con số phía trên. Sau khi xác nhận tính thật giả của tấm chi phiếu, liền kín đáo đưa cho luật sư Kim.

- Mau tranh thủ thời gian. Tên nhóc này còn thiếu tôi một chiếc Ferrari. Hãy dùng tiền của nó đi.

Dược Thương Hải giống như nhặt phải bảo vật. Tiết kiệm được số tiền lớn, ông ta vui mừng như một đứa trẻ.

Mộ Tiêu Hàn hỏi xin ý kiến Tần Xuyên. Thấy Tần Xuyên cũng đồng ý như vậy, đành để cho luật sư Kim đi lo mọi việc.

Quả nhiên, luật sư Kim đúng là địa đầu xà. Khi cầm được tiền, hai người liền được bảo lãnh ra ngoài.

Bước ra khỏi cục cảnh sát, Dược Thương Hải lập tức vươn tay với Tần Xuyên:

- Tiểu tử, tôi biết cậu không thiếu tiền. Mau bồi thường chiếc Ferrari cho tôi. Nhanh lên.

Tần Xuyên cười nói:

- Tôi cho ông vay tiền, bảo lãnh ông ra, ông còn bắt tôi bồi thường?

- Xe của cậu đụng xe của tôi. Đương nhiên cậu phải bồi thường tiền cho tôi.

- Cả hai chúng ta đều đua, việc này cũng chẳng phải giao thông ngoài ý muốn thông thường.

Tần Xuyên cãi lại.

- Tôi chẳng quan tâm. Dù sao, cậu cũng phải bồi thường cho tôi. Tôi cũng không đòi nhiều, năm trăm vạn.

Dược Thương Hải thò tay ra.

Mộ Tiêu Hàn ở bên cạnh nhịn không được liền khuyên:

- Sư phụ, thầy đừng làm loạn nữa.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch