- Con đúng là đồ nhi bảo bối của thầy. Có con, thầy yên tâm rất nhiều.
Mộ Tiêu Hàn lúng túng nhìn Tần Xuyên, mỉm cười:
- Vị tiên sinh này, xin hỏi cậu tên gì. Tôi còn chưa kịp cảm ơn cậu. Nếu không, chúng ta đi dùng cơm một chút.
Tần Xuyên nói:
- Tôi tên là Quý Vân, người Quý gia tỉnh Sơn.
Tần Xuyên đã sớm chuẩn bị thân phận này.
- Quý gia tỉnh Sơn.
Mộ Tiêu Hàn nhớ lại. Quả thật có một thế gia như vậy. Trong ấn tượng của y, Quý gia chỉ là một gia tộc phía sau, chủ yếu tham gia kinh thương và chính trị. Tham gia thi đấu lần này hẳn chỉ muốn tăng thêm náo nhiệt.
- Cậu đến tham gia thi đấu thế gia sao?
Mộ Tiêu Hàn hỏi.
- Nói chính xác, tôi chỉ đến đây để thể nghiệm một chút. Hai vị cũng nhìn thấy rồi đấy, thân hình tôi rắn chắc, là võ giả có thực lực.
Tần Xuyên tò mò hỏi:
- Hai vị hẳn là cổ võ giả, không biết thuộc thế gia hoặc môn phái nào?
Nghe Tần Xuyên hỏi, Dược Thương Hải liền bày ra bộ dạng thế ngoại cao nhân, hắng giọng một cái, vuốt tóc nói:
- Tiểu tử, ngay cả danh hào của bổn chưởng môn cũng chưa từng nghe qua sao?
Tần Xuyên mỉm cười xin lỗi:
- Xin lỗi, từ nhỏ tôi lớn lên ở nước ngoài. Đối với võ cổ chỉ biết chút ít, cũng không quen thuộc giới võ cổ trong nước.
- Hừ, loại thế gia võ cổ sắp bị đào thải như các người, đừng nói tới tham gia, ngay cả lái xe cũng không được, luận võ lại càng mất mặt.
Dược Thương Hải trợn mắt nói.
Tần Xuyên cau mày nói:
- Không thể nói như thế, tiền bối. Chúng ta đấu trận thứ nhất, sang trận thứ hai, ít nhiều xem nhau là bạn cũng tốt mà.
Mộ Tiêu Hàn gật đầu:
- Đúng vậy. Tôi thấy Quý Vân cậu lòng dạ khoáng đạt, thật không dám giấu, vị này là ân sư của tôi, một trong ba đại tông sư Dược Thương Hải, ngoại hiệu Kiếm Si. Tôi là đệ tử của Thần Kiếm Môn, Mộ Tiêu Hàn.
Tần Xuyên làm bộ kinh ngạc:
- Thật nghe như sấm bên tai. Tôi không nghĩ tới lại gặp được Kiếm Si và Quân Tử Kiếm ở đây. Dược Thương Hải chắp hai tay sau lưng, hắng giọng, ngửa đầu nói:
- Không cần phải nói. Nghe nói gia tộc của cậu rất có tiền. Tốt nhất nên đền chiếc xe lại cho tôi.
Tần Xuyên chắp tay, cười nói:
- Nhất định, nhất định. Tôi làm sao dám thiếu nợ Kiếm Si tiền bối.
Nói xong, Tần Xuyên trực tiếp móc ra một quyển chi phiếu, viết năm trăm vạn, sau đó đưa cho Dược Thương Hải.
- Tiền bối, xin vui lòng nhận cho.
Mộ Tiêu Hàn xem qua, liền ngăn lại:
- Quý Vân, vạn lần không được đâu. Chuyện này không phải lỗi của cậu. Sư phụ tôi…
- Không dám, không dám.
Cắt ngang lời nói của đồ đệ, Dược Thương Hải mặt mày hớn hở, cầm lấy tờ chi phiếu nhét vào trong áo.
Mộ Tiêu Hàn dở khóc dở cười, thấy Tần Xuyên không để ý, đành phải giải thích:
- Quý Vân, nói ra thật xấu hổ, sư phụ tôi có điểm không được tốt, chính là thích đua xe tốc độ cao.
- Vì thế, đám đệ tử hạch tâm của sư môn đều thi bằng lái xe, giúp thầy lách luật. Cho nên mọi người cũng đã quen rồi.
- Chỉ hy vọng Quý Vân cậu đừng quá để ý. Sư phụ tôi giống như đứa trẻ, ý kiến có chút đơn thuần, chứ ông không có ác ý gì đâu.
- Mô huynh không cần giải thích. Có thể làm cho lão tiền bối cao hứng, chút tiền ấy cũng đáng giá mà.
Tần Xuyên mỉm cười rất tự nhiên, nhưng bên trong lại đang khóc thầm.
Người này xem ra so với Hoa Hòa Thượng Kim Thiền chẳng tốt hơn bao nhiêu, xem của nặng hơn người, hết lần này đến lần khác keo kiệt như vậy, khó trách Kim Thiền lại chửi ông ta.
Đương nhiên, tính tình của Dược Thương Hải chẳng liên quan gì đến tu vi của ông. Chỉ có thể nói, ông có chút cố chấp mà thôi.
Dược Thương Hải cười ha hả:
- Được rồi, tôi thích người có tiền như cậu. Tôi mời cậu ăn điểm tâm. Gần đây có bán món bánh cuộn rất ngon.
Dược Thương Hải vừa bá vai Tần Xuyên, bước về phía khu phố sầm uất, vừa nói chuyện đến nước miếng văng tung tóe:
- Người bình thường muốn ăn cơm với tôi xếp hàng cũng chưa chắc đã có cơ hội. Tôi thấy cậu hợp ý, nếu cậu muốn làm con nuôi của tôi, trăm vạn đưa ra, tôi bất đắc dĩ nhận cậu liền.
Tần Xuyên nghe xong, hơi chút sửng sốt, sau đó hối hận không thôi. Kế hoạch tiến vào Thần Kiếm Môn của mình có phải có chút “quá mức” rồi không, nhanh như vậy đã được nhận làm con nuôi?