Cha nuôi nhất định là không thể nhận rồi, nhưng Tần Xuyên bỏ tiền mời Dược Thương Hải ăn điểm tâm. Mặc dù chỉ tốn có hai mươi mấy đồng, nhưng cũng khiến Dược Thương Hải vui như trẻ được quà.
Đạo tràng Ngọc Long, nơi diễn ra cuộc thi đấu thế gia thật ra cũng là địa bàn của Thần Kiếm Môn, cách Thần Kiếm Môn mấy cây số, đều nằm trên núi Thiên Kiếm.
Sau khi ăn sáng xong, Mộ Tiêu Hàn đề nghị Tần Xuyên theo họ về môn phái làm khách, tận tư cách làm chủ.
Tần Xuyên muốn chính là hiệu quả này, tất nhiên là đồng ý.
Rời khỏi khu vực thành thị, đi thêm nửa tiếng nữa, đường núi phía trước bắt đầu quanh co gập gềnh. Ngọn núi cao nhất như thanh trường kiếm chỉ lên trời.
Thần Kiếm Môn không giống các đại môn phái khác. Có lẽ có liên quan đến bản thân Dược Thương Hải, ngay từ hai mươi năm trước, Thần Kiếm Môn đã thành thành lập một “công ty văn hóa Thần Kiếm”.
Dựa vào những môn nhân có đầu óc kinh doanh không tầm thường, ngày nay công ty đã biến thành “Tập đoàn Thần Kiếm”, đặc biệt tấn công vào hạng mục du lịch bản địa. Đất xung quanh núi Thiên Kiếm đã được Thần Kiếm Môm mua lại. Rất nhiều người của Thần Kiếm Môn cũng không phải cổ võ giả, mà chỉ là nhân viên làm việc trong tập đoàn.
Cuộc thi đấu thế gia sử dụng Ngọc Long đạo tràng làm nơi thi đấu. Tập đoàn Thần Kiếm cho thế gia võ cổ thuê phòng, đồng thời giúp đỡ hàng ngàn đệ tử thế gia đến đây ở.
Trên đường đi, Dược Thương Hải không đề cập nửa chữ đến việc tu hành cũng như kiếm đạo, mở miệng ra chỉ là thổi da trâu, nói tập đoàn Thần Kiếm của mình một năm kiếm bao nhiêu tiền.
Tần Xuyên dường như nhìn ra, Dược Thương Hải không chỉ là Kiếm Si mà còn tham tiền.
Đến một khách sạn giữa sườn núi, Tần Xuyên nói muốn tìm chỗ nghỉ ngơi trước.
Cũng không có ý định đi theo vào Thần Kiếm Môn.
Hắn đã sớm điều tra, Tiểu Nhu, Lục Tích Nhan và ba trưởng bối đều đang ở trong khách sạn này, đồng thời phụ việc cho khách sạn kiếm ít tiền.
Mộ Tiêu Hàn nghĩ Tần Xuyên cho rằng tu vi hắn thấp, không muốn quá gần gũi với những người của Thần Kiếm Môn, nên cũng không miễn cưỡng. Sau khi cho người chuẩn bị phòng cho Tần Xuyên liền rời đi.
Tần Xuyên bước vào khách sạn, đi thẳng đến gian phòng của Diệp Đông Cường. Hắn điều tra lịch làm việc của những người ở đây, biết Diệp Đông Cường đang nghỉ ngơi trong phòng, chuẩn bị làm ca đêm.
Nghe tiếng chuông cửa, Diệp Đông Cường mở cửa ra, nhìn thấy gương mặt xa lạ, liền hiếu kỳ hỏi:
- Tiểu tử, cậu tìm ai?
Tần Xuyên mỉm cười, nhỏ giọng nói:
- Chú Đông Cường, chú không nhận ra giọng của cháu sao?
- Tần…Tần Xuyên?
Diệp Đông Cường xoa mắt, nói:
- Cậu thật là Tần Xuyên?
Tần Xuyên gật đầu:
- Cháu chỉ dịch dung một chút. Chúng ta vào trước đi, cháu sẽ giải thích cho chú hiểu.
Diệp Đông Cường hưng phấn dị thường, vội kéo Tần Xuyên vào phòng, đánh giá hắn từ trên xuống dưới, hốc mắt đỏ bừng.
- Tên tiểu tử này, thật đúng là hù dọa chúng tôi. Nửa năm qua tôi sống không yên, chỉ mong cậu còn sống. Cũng may cậu không xảy ra việc gì.
Tần Xuyên xin lỗi:
- Cháu chỉ gặp chút phiền phức, nhưng cuối cùng vẫn còn sống trở về. Chú Đông Cường, chú gọi điện thoại cho Tiểu Nhu, bảo cô ấy dẫn Tích Nhan và cha mẹ cô ấy đến đây.
- Được rồi, tôi sẽ làm theo lời cậu. Cậu trở lại, tôi xem như đã tìm được người tâm phúc.
Diệp Đông Cường cao hứng, lập tức đi gọi điện thoại ngay.
Không bao lâu sau, hai cô gái và người nhà của mình đều tập trung vào phòng. Khi nhìn thấy Tần Xuyên, Diệp Tiểu Nhu và Lục Tích Nhan đều vui mừng không thôi.
Sau một phen an ủi và giải thích, Tần Xuyên ổn định lại cảm xúc cho mọi người, trong lòng vô cùng áy náy khi phải làm cho mọi người lo sợ trong vòng nửa năm như vậy.
- Anh Tần Xuyên, tại sao anh lại dịch dung đến đây? Anh định làm gì thế?
Diệp Tiểu Nhu lau nước mắt, hỏi.
- Tạm thời giữ bí mật việc anh còn sống. Anh muốn đưa mọi người ra nước ngoài, tìm chỗ an toàn tránh một chút, chờ anh giải quyết chuyện ở đây, sau đó đoàn tụ với mọi người.
Tần Xuyên đem chuyện mình muốn tìm Liễu Hàn Yên, làm rõ quan hệ với Thánh giáo và Bách Dạ, giải quyết chuyện ân oán với cừu nhân nói cho mọi người biết.
Mặc dù vô cùng lo lắng, nhưng hai cô gái và người nhà của mình cũng biết, những chuyện này là không thể nào tránh khỏi.
Đêm đó, Tần Xuyên thông qua hệ thống tiên tri, lén dùng một chiếc xe đặc biệt đưa năm người đến sân bay gần nhất, sau đó bay đi London.
Ở đó, Tần Xuyên có thể thay thế Đường Vi đang hôn mê, ban bố chỉ lệnh, cho người của hội Phoenix bảo vệ cho mọi người. Đồng thời Chu Phương Tình ở nước ngoài cũng không cảm thấy cô đơn nữa.
Làm như vậy cũng có thể cho mọi người trong hội Phoenix yên tâm. Ít nhất bọn họ cho rằng hội trưởng Đường Vi vẫn còn sống, cũng không cảm thấy quá lo lắng.
Trước khi đi, Diệp Tiểu Nhu muốn thông báo cho Lăng Lạc Tuyết biết một tiếng. Dù sao nhờ Lăng Lạc Tuyết, các cô mới trốn thoát khỏi ma trảo của đám người Tần Hà.