Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 784: Hắn chết sớm. (2)

Chương 784: Hắn chết sớm. (2)
Tất cả kiếm khí bắt đầu chấn tung ra bên ngoài, chứ không động được vào người Sở Trần Sa.

Dược Thượng Hải nhảy vào mấy khe nứt, chặc lưỡi:

- Thiên băng địa liệt quyền?

Môn quyền pháp này giống với Thương Lãng Phá Băng Chưởng, đều đã thất truyền, uy lực rất lớn, chỉ cần nghe tên cũng có thể hình dung.

Nhưng công phu cấp bậc này để học được tinh thâm một môn cũng vô cùng khó khăn. Huống chi quyền chưởng khác nhau, Tông sư bình thường cũng chỉ có thể lĩnh ngộ một chút ý nghĩa bên ngoài.

Nhưng Sở Trần Sa này không chỉ có chưởng pháp xuất thần nhập hóa, ngay cả quyền pháp cũng lô hỏa thuần thanh.

Chưa hết, lúc trước lão còn sử xuất Thối pháp đã thất truyền…. Thật không biết lão già này tinh thông bao nhiêu môn cổ võ khác loại đây?

Còn đang ngỡ ngàng, Dược Thượng Hải đã bị chấn động!

- Lăng Tiêu Nhất Chỉ!

Thân ảnh Sở Trần Sa như một ánh chớp, nháy mắt đã tiến lại gần hơn mười thước, ngón tay cái bên trái của lão sáng lên một vầng trắng, đâm mạnh vào mắt Dược Thượng Hải.

Y vội quay đầu tránh, nhưng vẫn đánh giá thấp tốc độ của chỉ pháp này!

Một tia máu vẩy ra, ngón tay đã rạch rách da đầu bên trái của y, suýt nữa đã đâm mù mắt.

Chư hết, khi Sở Trần Sa bay tới, tay phải kết hợp vỗ một chưởng Thương Lãng PHá Băng, vừa vặn trúng lưng Dược Thượng Hải.

Phụt!

Cho dù Dược Thượng Hải có thực lực cấp Tông sư nhưng trúng một chưởng này cũng phụt máu.

Tất cả xảy ra rất nhanh, mỗi chiêu của Sở Trần Sa đánh ra đều không chê vào đâu được, vận dụng hoàn toàn thành thạo các loại quyền chưởng chỉ, thần kỳ không ngờ nổi.

Người ngoài không thể nhìn rõ chi tiết trận đấu, không phải vì Dược Thượng Hải phản ứng chậm, càng không phải y yếu, mà là vì thực lực của Sở Trần Sa cao hơn một cách tuyệt đối!

Lão quay lại bên cạnh hai hòm thần vật kia, cầm lấy, quay lại nhìn Tần Xuyên, ánh mắt có vài phần nghi hoặc nhưng cũng không để ý nhiều.

- Thiên Tinh, đi.

Cát Thiên Tinh đang đối chiêu với Tần Xuyên, nghe sư phụ gọi vậy cũng không ham chiến, sau khi ngăn được kiếm ý của hắn bèn vận khinh công nhảy đi.

- Tiểu sư đệ, lần sau gặp mặt sẽ là tử kỳ của cậu!

- Đứng lại!

Tần Xuyên vội đuổi theo, gào lên chất vấn:

- Chúng mày muốn làm gì? Sư phụ tao đâu?

Cát Thiên Tinh quay đầu cười lạnh:

- Ha ha ha… sư phụ của mày sao? Lão ta chết lâu rồi!

Mặt Tần Xuyên trắng bệch, hai chân cũng dừng lại, ngơ ngác không nói nên lời.

Khi hắn lại muốn đuổi theo hỏi cho rõ ràng thì hai người kia đã dẫn theo đệ tử Thanh Liên Môn còn lại chạy không thấy đâu.

Trên thực tế Tần Xuyên cũng không biết mình có muốn đuổi theo không. Không bàn đến chuyện có thể đuổi theo hay không, cho dù có đuổi theo được, có dùng kiếm ý Bất Hủ Thanh Liên, dưới tình huống lấy một địch hai cũng khó mà thủ thắng.

Hắn cũng không biết năng lượng hắc ám trong cơ thể mình thế nào, nhưng cho dù mình có thể sử dụng cũng không biết dùng. Hắn không muốn biến thành quái vật!

Nhìn Dược Thượng Hải phụt máu bên cạnh, hắn thở dài chạy tới:

- Anh đừng cử động. Ngồi xuống nghỉ ngơi đi. Để tôi chữa thương cho anh!

- Xong rồi xong rồi..

Dược Thượng Hải thở phì phì, mặt mày trắng bệch:

- Tên tuổi anh hùng cả đời đã bị lão nhân kia đánh tan hết. Rốt cuộc kẻ đó là ai? Thực là biến thái…

Tần Xuyên chẳng có tâm trạng đi an ủi y, vì hắn còn đang mải nghĩ không biết Cát Thiên Tnih nói có thật hay không.

Phó Thanh Y đã chết? Làm sao có thể. Cho dù Sở Trần Sa có làm phản, thầy trò lão có lợi hại đi nữa, nhưng theo lý thuyết cũng không có tư cách làm đối thủ của Chưởng môn Phó Thanh Y!

Nhưng… nếu Phó Thanh Ý chưa chết, thì ông ấy đi đâu? Vì sao Thanh Liên Môn đại loạn như thế mà vẫn không thấy ông xuất hiện?

Trên đạo trường Ngọc Long la liệt tử thi, dưới đất máu chảy thành sông.

Người còn sống sót không phải mấy vị thủ trưởng được bảo vệ rát tốt, mà là các cao thủ cổ võ có thực lực không tầm thường của các gia tộc lớn.

Không ít người đã tận mắt chứng kiến Tần Lôi chữa thương cho Kiếm Si, nhưng lại không dám tới gần, mà mấy người Long gia và Tống gia đều nhìn hắn đầy nghi ngờ.

Lúc này Nạp Lan Thấm đã được Nạp Lan Sương điều trị tỉnh lại, hai mẹ con bèn đi tới bên cạnh Tần Xuyên.

- Tần Xuyên, mấy người vừa rồi là ai vậy? Sao cô lại nghe thấy có nhắc đến sư phụ cháu?

Khi hỏi câu này, Nạp Lan Sương cũng không nhận ra giọng mình hơi run run.

Nạp Lan Thấm bên cạnh tuy đầu còn dính vết máu khô nhưng cũng rất nóng lòng nhìn hắn.

Hắn lại cắn chặt răng, không biết nên trả lời thế nào…

- Hai người không nghe rõ sao? Bọn họ đã nói sư phụ hắn chết rồi.

Dược Thượng Hải rất “tốt bụng” truyền lời giúp.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch