Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 785: Tình nhân cũ. (1)

Chương 785: Tình nhân cũ. (1)

Nghe vậy sắc mặt của Nạp Lan Sương và Nạp Lan Thấm đều đông cứng lại.

Tâm tình Tần Xuyên cũng rối loạn, nhưng vẫn cố đẩy Dược Thượng Hải một cái:

- Đừng có nói nhảm! Chuyện chưa chứng thực không thể tin.

Dược Thượng Hải lại có vẻ rất tò mò, quay đầu lại cười hắc hắc:

- Tiểu tử, quả nhiên thực lực của cậu danh bất hư truyền. Rốt cuộc sư phụ của cậu là ai? Vừa rồi đám người kia là đồng môn của cậu hả?

- Ông câm miệng đi. Nhiều người của Thần Kiếm Môn chết như thế ông vẫn còn rảnh rỗi quan tâm đến chuyện của tôi à?

- Ối! Cậu không nhắc tôi cũng quên! Nhiều người chết như vậy, tôi phải nhanh chóng gọi cho công ty bảo hiểm. Đây đều là thương vong ngoài ý muốn. Cần phải nhanh chóng tìm người đến chứng thực, tới lúc đó, nếu tiền bảo hiểm còn không đủ, tôi sẽ phải trả tiền phụ cấp an ủi người đã hy sinh đó. Vậy thì phiền to.

Dứt lời y cũng không kịp để ý xem mình có bị thương không, vội vàng đi gọi điện thoại.

Tần Xuyên không nói nên lời. Đệ tử Thần Kiếm Môn có một Chưởng môn “Thực tế” như vậy, không biết là phúc hay họa đây.

Quay sang nhìn mẹ con Nạp Lan, hắn hơi xấu hổ cười cười:

- Cái đó….sư mẫu, rốt cuộc người và sư phụ đã xảy ra chuyện gì vậy?

Nạp Lan Sương u oán hỏi:

- Thật sự là ông ấy chưa từng nhắc đến ta sao?

- Cái này….con cũng không rõ lắm. Nhưng cũng có thể là nói khi con còn bé, con không chú ý.

Hắn cũng không dám nói thật.

- Một lời khó nói hết. Ở đây loạn quá, chúng ta tìm chỗ khác rồi nói.

Nhìn lên đạo trường Ngọc Long đầy tử thi, Tần Xuyên lắc đầu:

- Con nghĩ hiện giờ cũng không phải lúc yên tĩnh nói chuyện. Vừa rồi đám người kia xuất hiện, nhất định Thanh Liên Môn đã xảy ra chuyện rồi. Con phải về xem thế nào.

Cho dù là đi tìm manh mối Phó Thanh Y, hắn cũng phải quay về một chuyến.

- Anh muốn tới Thanh Liên Môn sao? Em cũng muốn đi!

Nạp Lan Thấm vội chen miệng vào.

- Tiểu Thấm Thấm, chuyện này quá nguy hiểm…

- Nguy hiểm em cũng muốn đi! Em muốn xem lão già đã vứt bỏ mẹ con em, từ khi em sinh ra chưa thèm nhìn mặt rốt cuộc đã chết hay chưa!

Hai mắt cô phiếm hồng.

Tần Xuyên đau đầu, hắn có muốn ngăn cũng không ngăn không nổi, đành phả inói:

- Vậy khi đi em phải nghe anh. Vạn nhất gặp nguy hiểm, anh bảo em chạy, thì em phải chạy.

- Yên tâm đi, em sẽ không vì anh mà uổng cái mạng của mình đâu.

Hắn mỉm cười. Nha đầu ngốc này, khi ở nước Mỹ, không phải cô đã làm điều đó sao.

Nạp Lan Sương do dự một chút rồi nói:

- Nếu vậy thì các con đi đi. Mẹ còn muốn đi tìm thần vật về cho quốc gia, dù sao mẹ cũng là người của Cục An Toàn trong nước.

- Mẹ, không phải mẹ rất mong muốn được nhìn thấy Phó Thanh Y sao? Sao bây giờ lại không đi?

Nạp Lan Thấm thắc mắc.

Bà cười cười vỗ vỗ vai Tần Xuyên:

- Chăm sóc Thấm Nhi cho tốt. Nó có thể vì cậu mà cãi lời mẹ ruột đó.

- A? Là sao ạ?

Hai má Nạp Lan Thấm ửng lên, hơi xáu hổ cúi đầu.

Nạp Lan Sương cười nhẹ nhàng, thở dài:

- Con gái lớn không giữ được mà…. Cậu cho rằng ta đồng ý cho nó đi Mỹ cứu con sao? Ta vẫn luôn dập tắt hy vọng của nó dành cho cậu, nhưng nó vẫn luôn tìm kiếm tung tích của cậu, mới cứu được cậu về. Ta mà biết nó lén ra ngoài cứu cậu, nhất định sẽ ngăn nó!

Tần Xuyên ngạc nhiên. Xem ra, bởi vì có tầng quan hệ với Phó Thanh Y, Nạp Lan Sương vẫn luôn có ý hận hắn.

Đột nhiên bà đá vào đùi hắn:

- Thằng nhãi này, nếu cậu muốn bắt chước sư phụ của cậu năm đó với tôi mà đối đãi với Thấm Nhi, cho dù có thành quỷ ta cũng không tha cho cậu đâu!

- Chuyện này….sao lại như vậy được…

Tần Xuyên cũng không dám né tránh, bị đá cũng chỉ dám nhe răng cười.

Thấy Tần Xuyên và Nạp Lan Thấm chuẩn bị đi, Long gia, Tống gi, Cơ gia, vân vân, không ít gia tộc ở đây đều có vẻ bất an và lo lắng.

Người của Tần gia thì trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Tần Minh đuổi theo nói:

- Tần Xuyên, ông hai biết Tần gia có lỗi với cháu. Nhưng vẫn có không ít người quan tâm tới cháu. Hôm nay cháu đã phế Tần Hà rồi, đừng làm tổn thương người trong nhà nữa.

- Ông yên tâm. Cháu tạm thời không rảnh mà đi quản xem bọn họ làm cái khỉ gió gì!

Mặc dù trong thâm tâm hắn vẫn còn sát ý, nhưng hắn biết, lúc này, quan trọng nhất không phải báo thù, cho nên chỉ quay đầu lại nhìn mọi người rồi dẫn Nạp Lan Thấm nhanh chóng rời đi.

Thấy hắn đi thật, Tần Hàng, Tần Dĩnh và đám người có mâu thuẫn với hắn đều nhẹ nhàng thở ra.

Lúc này, Sở Thiên Khoát của Sở gia đến trước mặt Nạp Lan Sương, thấp giọng hỏi:

- Tần Xuyên tồn tại là thứ mầm họa lớn.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch