Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 786: Tình nhân cũ. (2)

Chương 786: Tình nhân cũ. (2)
Có bao giờ cô nghĩ vậy không?

- Chỉ cần mấy người đừng có đi kích thích hắn, hắn cũng sẽ không muốn đối địch với nhiều gia tộc như vậy. Đừng có ép người quá đáng!

Lão thở thật dài:

- Cô lại để cho Thấm Nhi đi theo hắn, không sợ về sau gia tộc Nạp Lan sẽ nghĩ gì về mẹ con cô sao?

- Tôi đã từng cảnh cáo nó không nên động chân tình, nhưng chuyện giữa nam và nữ không khống chế được. Việc đã đến nước này, tôi có ngăn nó cũng chỉ là vô dụng phí công thôi!

Dứt lời, cô đi về phía mấy người Tống Bảo Lâm, bàn bạc việc tìm tung tích thần vật.



Tỉnh Thanh, thành phố Ninh, trong một xí nghiệp chuyên chế tạo đồ trang sức Phật giáo rất lớn tọa lạc ở khu Nam Giao.

Tuy xí nghiệp này không nổi tiếng lắm, nhưng nếu điều tra cẩn thận sẽ nhận thấy nó có thị trường rất rộng, thậm chí còn có cửa hàng tại Châu Âu, Đông Nam Á và Châu Mỹ.

Trên tầng cao nhất tòa ký túc xá của xí nghiệp, trong văn phòng Tổng Giám đốc, một người đàn ông có vẻ khá thành thục, tướng mạo bất phàm đang ngồi sau bàn làm việc, vuốt vuốt một thứ đen tuyền một màu trên tay.

Ánh mắt người đàn ông này rất chuyên chú, tựa như muốn nhìn thấy cả bên trong vật màu đen đó chứa cái gì.

Ước chừng mười phút sau, cửa phòng làm việc mở ra, một phu nhân xinh đẹp mặc một chiếc váy dài màu đen, ngực đeo vòng cổ vàng hình tam giác, sắc mặt lạnh như băng tiến vào.

Sau lưng bà là một cô gái có nét giống với bà, nhưng trẻ trung hơn nhiều, sắc mặt hơi tái, ánh mắt hơi ngây ngốc.

- Tôi đưa nó đến rồi, ông có gì muốn hỏi thì nhanh hỏi đi.

Giọng nói của bà đầy chán ghét.

Người đàn ông trung nien kia liếc nhìn bà rồi cười tà:

- Bạch Lộ, trước mặt người ngoài em là Giáo chủ. Nhưng bên cạnh anh cũng không cần bày ra bộ dáng này chứ?

Bạch Lộ, chính là Giáo chủ Thánh giáo, là tên thật của Teresa.

Không ai có thể ngờ nổi một xí nghiệp đã vững bước phát triển tại Hoa Hạ, hàng năm đều chăm chỉ nộp thuế thực ra lại là một căn cứ địa của Thánh giáo.

- Đối với ông, tôi chỉ có sắc mặt này thôi!

Bạch Lộ hừ lạnh.

Ông ta bất đắc dĩ bĩu bĩu môi, bước lên trước, đưa tay muốn giữ lấy cằm Bạch Lộ.

Nhưng bà ta đã nhanh chóng lui lại, cảnh giác nhìn đối phương.

- Sợ cái gì. Nếu quả thực anh muốn dùng sức mạnh, em cũng không tránh khỏi đâu. Cần gì phải quật cường như vậy

Ông ta lắc đầu, nhíu mày, cười xấu xa:

- Đã nhiều năm không gặp, em lại nói chuyện với người tình cũ của mình như vậy ư? Một ngày ân ái trăm năm vợ chồng đó, anh rất nhớ em…

Nghe vậy, Bạch Dạ đứng đằng sau tiều tụy lặng lẽ ngẩng đầu lên.

Cô hơi tò mò nhìn người đàn ông xa lạ này. Trước khi đến, cô cũng không biết ông ta là ai, giờ đã nghe được một ít dấu vết.

Từ nhỏ cô chưa từng thấy mẹ gần gũi với người đàn ông nào. Đây là lần đầu tiên có một người đàn ông dám tiếp cận mẹ như vậy.

Hơn nữa, lần này, Teresa xưa nay luôn mạnh mẽ lại rơi vào thế yếu, chịu đựng bị ông ta đùa giỡn.

- Có việc gì ông nhanh hỏi đi! Đừng có nói linh tinh!

Khuôn mặt Bạch Lộ hơi hồng lên.

Gã đàn ông kia vui mừng:

- Em xấu hổ cái gì, chẳng lẽ em ngại ở trước mặt con gái à?

Bạch Lộ xấu hổ và giận dữ liếc ngang Bạch Dạ, ánh mắt còn ẩn chứa một vài tia lửa giận phức tạp khó tả.

Bạch Dạ bị mẹ trừng mắt như vậy hơi sợ, co rúm lại.

Nhưng gã nam tử này lại kéo cô qua, nhẹ nhàng xoa xoa đầu cô.

- Đừng sợ, con gái, có phải thường ngày mẹ con đối với con không tốt con mới sợ bà ta như vậy sao?

Thân thể mềm mại của Bạch Dạ run lên. Trên thực tế, trong cuộc sống bị cầm tù này gần như cô luôn bị Bạch Lộ đánh chửi.

Cô cũng không biết vì sao bà ta lại hận mình, ghét mình như vậy. Cho dù cô không phải con ruột của bà ta nhưng cũng không đến nỗi tra tấn như vạy chứ.

Mà lạ là khi bị người đàn ông này xoa đầu, từ trong tâm cô lại cảm thấy một cảm giác an bình.

- Lại đây, cha xem một chút.

Dứt lời, ông ta vén ống tay áo cô lên.

Mấy vệt lằn đỏ lộ ra, hiển nhiên là bị roi lưu lại.

- Chậc chậc chậc… - Ông ta lắc đầu

- Đứa trẻ đáng thương…

Vừa dứt lời, tay phải của ông ta quất vào mặt Bạch Lộ như một tia chớp!

Chát!

Với thực lực của Bạch Lộ, lại thêm khoảng cách gần như vậy mà lại không thể ngăn lại, hứng trọn một tát ngã xuống đất.

Bạch Dạ sợ ngây người. Người đàn ông này ra tay nhanh đến độ nhìn không thấy nữa.

Thậm chí đánh xong rồi cô vẫn còn hoài nghi không biết ông ta có ra tay chưa!



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch