Các đệ tử đi theo Lăng Vân đến một căn phòng chính của nông trại nằm chính giữa.
Chỉ thấy cánh cửa đó đột nhiên mở ra, có mấy nam tử khuôn mặt hung ác, những người này mặc quần áo của nông dân bình thường, người đi ra cuối cùng là một nam tử cầm đao chỉ có một mắt.
Không ai ngờ những nông hộ ở nông trại này đều là người của Thánh giáo.
- Lăng Vân sư thái, không ngờ ngươi đến đây nhanh như vậy, thật đúng là khách quý đến nhà.
Nam tử cầm đao cười hắc hắc.
- Bên trong là ai?
Lăng Vân càng lúc càng cảm thấy trong lòng bất an.
Nam tử cầm đao ngoắc ngoắc tay, bảo người bên trong đẩy một nữ tử người bị trói, miệng bị bịt chặt ra.
- Hàn Yên?
Lăng Vân sư thái nhìn thấy nữ tử này, trong nháy mắt liền nhận ra, bao gồm cả đám đệ tử Thủy Vân Tĩnh Trai ở phía sau lưng bà ta cũng đều thần sắc căng thẳng.
Nam tử cầm đao túm lấy tóc của Hàn Yên, đao kề lên cổ cô, uy hiếp:
- Lăng Vân, thật không trùng hợp, ả đệ tử tránh nạn khắp nơi này của ngươi lại ở trong tay bọn ta, ả trúng thuốc bí truyền của bọn ta, bây giờ không dùng được chân khí, chẳng khác nào người bỏ đi.
Bọn ta biết ngươi là tông sư, không đấu được ngươi nhưng nếu ngươi dám động thủ đánh bọn ta bị thương thì bọn ta sẽ bắt ả chết cùng!
Lăng Vân sư thái và một đám đệ tử của Thủy Vân Tinh Trai đều có thể cảm nhận được hơi thở Thiên Huyễn Băng Ngưng trên người Liễu Hàn Yên, hơn nữa về cơ bản tu vi cũng phù hợp, đương nhiên sẽ không nghi ngờ gì.
Dù không thể hiểu tại sao Hàn Yên bị bắt nhưng Lăng Vân cũng không có thời gian nghĩ đến những việc này, lạnh giọng nói:
- Ngươi tưởng dùng thủ đoạn này là có thể uy hiếp ta sao?
- Không thử thì làm sao biết được?
Nam tử cầm đao cười gằn.
Liễu Hàn Yên nước mắt ngập mi, khẽ lắc đầu, dù miệng bị bịt chặt không nói được gì nhưng rõ ràng cô đang nói với Lăng Vân đừng để ý đến mình.
Lăng Vân trầm mặc một lát, nói:
- Phải làm thế nào thì các ngươi mới chịu thả đồ đệ của ta.
Nam tử cầm đao cười nói:
- Rất đơn giản, để bọn ta rời đi, cho đến khi bọn ta an toàn thì bọn ta sẽ suy nghĩ đến việc thả đồ đệ của ngươi.
- Được, các ngươi đi đi.
Lăng Vân nói.
- Chưởng môn! Không thể tin chúng! Dù thả chúng đi thì chúng cũng không thả Hàn Yên sư tỷ đâu!
Đám đệ tử phía sau đều vội ngăn cản.
Nhưng Lăng Vân sư thái khoát tay, ngăn không cho họ tiếp tục nói gì nữa.
Nam tử cầm đao gật đầu:
- Đúng là khí phách tông sư, các huynh đệ, rút!
Nói xong, một đám nam tử hung thần ác sát nghênh ngang đi về phía cửa.
Nam tử cầm đao giữ chặt Liễu Hàn Yên, đi sau cùng, khi đi qua Lăng Vân, đắc ý liếc nhìn Lăng Vân.
Đột nhiên! Khi hai người cách nhau chưa đến ba mét, thân ảnh của Lăng Vân bỗng động đậy!
Một đường chân khí Băng Ngưng trên tay bà như tia laser chuẩn xác đâm trúng vào cánh tay cầm đao của nam tử kia!
- Á!
Nam tử cầm đao kêu thảm một tiếng, muốn giết chết Liễu Hàn Yên nhưng không thể động đậy!
Lăng Vân sư thái đánh một chưởng vào mặt nam tử cầm đao, đầu hắn trực tiếp bị đông cứng, chết ngay lập tức.
- Đuổi, giết!
Lăng Vân sư thái vừa ra lệnh, các đệ tử phản ứng lại đều bắt đầu đuổi theo, giết sạch đám độc ác kia.
Lúc này mọi người mới nghĩ ra, Lăng Vân sư thái muốn đợi thời cơ khoảng cách gần nhất để khiến nam tử cầm đao không thể kịp phản ứng trước tốc độ của bà.
Cũng vì có tu vi cấp tông sư và khả năng tính toán chiến đấu không lệch một giây nên Lăng Vân mới có thể đưa ra phán đoán chuẩn xác.
Lăng Vân ôm lấy Liễu Hàn Yên đã ngã xuống, xé rách vải bịt miệng cô, đau lòng hỏi:
- Hàn Yên, con thế nào rồi? Chúng đối với con… “Phù!”
Không ngờ vải bịt miệng của Liễu Hàn Yên vừa bị xé rách, người phụ nữ liền thổi ra một luồng khói màu trắng quỷ dị!
Lăng Vân sư thái đâu ngờ đệ tử mình yêu quý lại tính kế mình, bất ngờ không kịp đề phòng!
- Con… con…
Lăng Vân hít phải khói trắng liền cảm thấy rùng mình, hoa mắt chóng mặt.
Theo lý mà nói thì với tu vi tông sư của bà, lại có thêm công pháp có khả năng kháng độc tương đối mạnh như Thiên Huyễn Băng Ngưng thì độc tố bình thường không thể ảnh hưởng gì đến bà.
Nhưng khói độc này không phải khói độc bình thường!
“Liễu Hàn Yên” cười lạnh, đẩy Lăng Vân sư thái đã cả người không chút sức lực ra, chậm rãi đứng dậy.
Khi cô ta ngẩng đầu lên, đối mặt với một đám đệ tử Thủy Vân Tĩnh Trai ngây ngốc đứng đó, đã đổi một khuôn mặt khác!
- Rốt cục ngươi là ai??
Vừa giết một đám độc ác kia xong, bọn đệ tử Trần Dao lại phát hiện tình hình không ổn.
- Chẳng trách năm đó mẹ phải rời khỏi Thủy Vân Tĩnh Trai, các ngươi ả nào ả nấy đều xấu chết đi được.
Nữ tử lộ ra nụ cười điên cuồng, chân khí Thiên Huyễn Băng Ngưng trên người không ngừng phun ra:
- Ta là Tuyết Nữ, trên đường hoàng tuyền hãy nghĩ xem ta là ai đi…