Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 793: Kẻ nào cũng ngu xuẩn. (1)

Chương 793: Kẻ nào cũng ngu xuẩn. (1)

Dãy Ngọc Trúc của Thủy Vân Tĩnh Trai không lớn lắm, tổng cộng chỉ có năm ngọn núi, so với các môn phái cổ khác thì có vẻ hơi nhỏ bé.

Nhưng cà năm ngọn núi này đều mọc vô số kỳ hoa dị thảo, khiến cho dược lý học của Thủy Vân Tĩnh Trai rất có danh tiếng. Dược thảo học có lợi có hại, cũng vì vậy nên mới có “Cửu tâm hải đường lục” – Độc Kinh của các môn phái về độc.

Ở đây còn có một loại Ngọc Trúc, bởi vì dưới ánh trăng thứ trúc này sẽ tỏa ra một vầng sáng màu lam nhạt lành lạnh, tựa như hàn ngọc, nên mới gọi tên này.

Thông qua sổ sách ghi chép, và một số nhà khoa học cận đại nghiên cứu phát hiện ra, Thủy Vân Tĩnh Trai có nhiều loại cây quý như vậy đều nhờ vào cái đầm Bích Vân ở chính giữa năm ngọn núi.

Đầm Bích Vân là “Thánh địa” của Thủy Vân Tĩnh Trai, nằm ở vùng thấp nhất giữa năm ngọn núi, tuy chỉ rộng không đến năm ngàn thước vuông, nhưng không hề ảnh hưởng đến cảnh sắc tuyệt vời của nó.

Làn nước xanh biếc đẹp và tĩnh mịch, khói lạnh lượn lờ.

Cho dù thời tiết bên ngoài thay đổi suốt bốn mùa, trong đầm Bích Vân vẫn không nóng, cũng không kết băng.

Các nghiên cứu khoa học đã phát hiện trong đầm nước này có rất nhiều khoáng chất hiếm gặp, khiến cho thực vật của năm ngọn núi này khác với các nơi khác, còn rất có lợi cho dược thảo sinh trưởng.

Chưởng môn các đời và các nhân vật xuất sắc trong môn phái khi chết đi đều được đưa di thể chìm xuống dưới đầm Bích Vân, để hồn phách có thể đi qua Thánh địa môn phái.

Tự cổ chí kim, sau khi chết chìm xuống đầm Bích Vân đều là vinh quang cao nhất của Thủy Vân Tĩnh Trai.

Thần kỳ ở chỗ dường như cái đầm này ăn sâu xuống tận lòng đất, mặc dù có vô số thi thể, kể cả một vài chim cá đi ngang chìm xuống, cũng chưa bao giờ thấy nó đầy lên.

Đã từng có học giả hy vọng có thể dùng bình lặn chuyên dụng cho nghiên cứu khoa học để tìm đáy của đầm, xem rốt cuộc cấu tạo thế nào, nguồn nước trong đầm từ đâu.

Nhưng Thủy Vân Tĩnh Trai cực lực phản đối, bởi vì làm vậy chẳng khác nào đào mộ tổ tiên của họ lên, chính là khinh nhờn lớn nhất đối với Thánh địa.

Đương nhiên quan trường Hoa Hạ cũng sẽ không vì loại nghiên cứu gân gà này mà trở mặt cãi nhau với Thủy Vân Tĩnh Trai, cho nên về sau không ai đề cập tới nữa.

Hai bên đầm Bích Vân, theo thứ tự là hai ngọn núi tương đối thấp, hai bên được dựng rất nhiều lầu các, phòng ở xinh xắn theo phong cách cổ xưa, của hai phái lớn trong Thủy Vân Tĩnh Trai, Thiên Thủy Các và Vân Sơn Các.

Mỗi ngày hai Các sẽ phái đệ tử trông coi tứ phía Thánh địa, ngày đêm không nghỉ.

Nhưng đêm nay, vì mấy người Lăng Vân Sư thái mất tích, Các chủ hai Các đều nóng lòng như lửa đốt, dẫn các đệ tử xuống núi tìm người.

Trong môn phái chỉ còn đại đệ tử Tô Hoan Hoan cùng một ít đệ tử thực lực còn yếu, và vài nhân viên hành chính.

Trong một tòa lầu thanh nhã trên ngọn núi chính, Tô Hoan Hoan đi qua đi lại, sắc mặt bất an.

Đã có rất nhiều người được phái ra ngoài, nhưng vẫn không có tin tức gì của Lăng Vân Sư thái, khiến cho nàng dám khẳng định chuyện lần này rất nghiêm trọng.

- Chị Hoan Hoan, vẫn chưa có tin tức của Sư thái sao?

Một giọng nói kiều diễm từ phía sau vang lên, chính là Liễu Tiên Tiên gần đây vẫn tị nạn nơi này.

Lúc này Liễu TIên Tiên đã đổi một bộ đạo bào màu xám của Thủy Vân Tĩnh Trai, đã trải qua nhiều chuyện như vậy, trên khuôn mặt non nớt đã thêm vài phần trưởng thành.

- Ừ, vẫn còn phải chờ thêm, nhưng chắc cũng nhanh thôi.

Tô Hoan Hoan miễn cưỡng đáp:

- Tiên Tiên, em đi nghỉ sớm một chút đi.

- Tất cả mọi người trong môn đều đang rất căng thẳng, em cũng không ngủ được.

Tô Hoan Hoan có vẻ đau khổ, lại nghe có tiếng tiểu đệ tử bên ngoài chạy vào hô gọi:

- Đại sư tỷ! Đại sư tỷ! Không xong rồi! Chưởng môn bị thương nặng, ngất xỉu ở bờ đầm Bách Vân.

- Cái gì?

Cô sững sờ, vội vàng thi triển khinh công bay vọt từ trong lầu ra ngoài, chẳng thèm để ý nội quy trong Thủy Vân Tĩnh Trai không thể thi triển khinh công, bay thẳng về phía đầm Bích Vân.

Liễu Tiên Tiên nghe vậy cũng cuống nhưng cô không thi triển khinh công mà chỉ có thể ghé vào bên lầu nhìn xuống.

Xung quanh hàn đàm là bình đài sáu cạnh bằng đá xanh.

Lúc này, Lăng Vân sư thái nhuốm máu khắp người đang nằm hôn mê bất tỉnh bên đầm nước,.

Những người khác đều là đệ tử không có kinh nghiệm, có thấy chưởng môn ngất xỉu cũng không dám bước tới, cho nên chỉ có thể đi tìm đại sư tỷ.

Tô Hoan Hoan hoảng loạn chạy tới, tuy cảm thấy cơ thể Lăng Vân sư thái có hơi bất bình thường, nhưng đối mặt với ân sư đã chăm sóc nuôi nấng mình từ tấm bé, cô không thể nghĩ gì hơn.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch