Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 794: Kẻ nào cũng ngu xuẩn. (2)

Chương 794: Kẻ nào cũng ngu xuẩn. (2)


- Sư phụ! Sư phụ!

Cô ôm vai Lăng Vân sư thái, đang muốn bắt mạch cho bà thì chợt thấy bà mở mắt!

- Phù!

Một hơi khói trắng phun lên mặt cô.

Cô ý thức được mình đã mắc bẫy thì đã trễ!

- Bà….bà không phải sư phụ tôi!

Theo bản năng cô muốn vỗ ra một chưởng, nhưng không thể đề nổi chân khí.

Ngược lại “Lăng Vân” này lại tung ra một chiêu Băng Ngưng chưởng đánh cô bay ra ngoài.

Phụt!

Cô cũng không ngờ được kẻ giả mạo này cũng có tu vi Tiên Thiên cao cấp, bị đánh phụt máu ngã xuống đất.

Tuyết Nữ cải trang thành Lăng Vân khôi phục lại gương mặt của mình, cười đùa giỡn:

- Kẻ nào cũng ngu xuẩn. Tao chỉ thăm dò thôi, không ngờ mày lại trúng kế. Xứng đáng là đại đệ tử của đạo cô ngu xuẩn Lăng Vân.

Một đám đệ tử Thủy Vân Tĩnh Trai đều vội vây quanh đỡ Tô Hoan Hoan dậy, hỏi thăm xem cô thế nào.

- Mọi người, chạy mau…Chạy mau! Mặc kệ tôi!

Ý thức được mình không ổn rồi, cô bị thương, những đệ tử này không phải đối thủ của Tuyết Nữ.

- Trốn? Có trốn được không? Đêm nay là đêm Thủy Vân Tĩnh Trai này bị diệt. VỚi tư cách là đệ tử đời cuối cùng của Thủy Vân Tĩnh Trai, làm sao chúng bây lại được bỏ qua chứ?

Tuyết Nữ cười nói lành lạnh.

Lúc này, một gã đàn ông lưng đeo Trảm mã đao từ trong rừng đi ra.

Gã còn đeo thêm một cái bao tải, nhìn hình dáng rõ ràng bên trong có chứa một người.

- Thế nào? Đao Quỷ, làm theo kế hoạch của tôi có phải bớt việc không?

Tuyết Nữ đắc ý nói với gã.

- Hừ! Nếu không nhờ Giáo chủ truyền thuật dịch dung cho cô, làm sao cô có thể bắt Lăng Vân đang khinh địch, chế ngự Tô Hoan Hoan này? Có phải Giáo chủ rất anh minh không?

Hành động lần này, tuy ngoài sáng thì giao cho Tuyết Nữ nhưng ả cũng chỉ là người mới gia nhập, Giáo chủ không yên lòng, nên vẫn giao cho Đao Quỷ ở bên cạnh phối hợp, cũng là giám sát.

- Chúng bây là người của Thánh giáo?

Tô Hoan Hoan giật mình tỉnh ngộ, nhìn bao tải kia hỏi:

- Chúng bây đã làm gì sư phụ tao rồi?

Đao Quỷ nhếch miệng cười cười, cởi bảo tải, đổ Lăng Vân sư thái bên trong ra.

Lúc này Lăng Vân chỉ mặc một bộ đồ lót màu trắng, thân dưới cũng chỉ có một quần lót trắng, đôi chân dài như bạch ngọc bày hết ra ngoài.

Miệng bị phong bế, tay chân lại bị trói, trong tình huống thế này, bị một đám đệ tử chứng kiến, Lăng Vân sư thái chỉ biết rơi nước mắt một cách nhục nhã.

- Thật xin lỗi, để phục vụ biểu diễn, tao đành cởi đồ của bà ta.

Tuyết Nữ chỉ quần áo trên người mình:

- Thế nào? Có phải đây là lần đầu tiên chúng bây được trông thấy thân hình hấp dẫn của Chưởng môn?

- Vô sỉ! Rốt cuộc mày hạ sư phụ tao loại độc gì?

Tô Hoan Hoan tức giận đến mức muốn nổ tung cả phổi.

- Là Khô Cốt Bạch Chước Tán của Thúy Vân Tĩnh Trai chúng mày đó. Chúng mày không nhận ra à? Cũng không có gì lạ, tao còn định dùng thêm một loại thuốc được ghi trong Cửu Tâm Hải Đường Lục nữa, chúng mày cũng không biết sao?

Mặt Tô Hoan Hoan tái xanh:

- Là….quyển Độc Kinh kia?

Tuyết Nữ nở nụ cười ác độc, móc ra một chai thuốc, đổ vào miệng Lăng Vân sư thái.

Thấy sư phụ cũng bị cho uống thuốc, lòng Tô Hoan Hoan như lửa đốt, muốn lao tới ngăn cản nhưng toàn thân không còn sức.

- Đoành!!!!!

Đột nhiên, một tiếng súng vang lên, xé rách bầu trời đêm.

Viên đạn sượt qua trước mặt Tuyết Nữ, suýt nữa thì trúng ả.

Ả kinh hãi toàn thân đầm đìa mồ hôi, nhìn về hướng súng bắn.

Là Liễu Tiên Tiên đang run rẩy cầm một khẩu súng tự động, muốn tiếp tục bắn.

Khi rời khỏi gia tộc, Liễu Hàn Yên đã giao cho cô cây súng này.

Chỉ tiếc cô đã bỏ lỡ thời cơ, lại không biết bắn súng.

Tô Hoan Hoan kinh hô:

- Tiên Tiên! Em mau chạy đi!

Ánh mắt của Lăng Vân sư thái nằm dưới đất cũng trở nên cuống. Không ai ngờ rằng, cả đám đệ tử này không ai dám đứng ra, lại chỉ có Liễu Tiên Tiên không hề có tu vi lại nổ súng cứu người.

Đao Quỷ có vẻ không vui, bước tới đánh rơi khẩu súng trên tay Liễu Tiên Tiên xuống, túm cổ cô xách lên như xách một con gà.

- Con bé này, lớn lên cũng khá. Nếu cứ thế bóp chết mày cũng hơi tiếc nhỉ.

Đao Quỷ cười gian tà, nhìn ngắm khuôn mặt đau khổ của Liễu Tiên Tiên .

- Thả con bé ra…. Có gì cứ tính vào ta!

Lăng Vân sư thái sợ Liễu Tiên Tiên bị thương tổn, làm vậy, bà đã phụ lòng Kỷ Niệm Tinh dưới cửu tuyền và lòng tin của Liễu Hàn Yên tới mức nào chứ?

Nhưng Tuyết Nữ tát vào mặt bà một cái cười nhạo:

- Đến bản thân bà còn khó bảo toàn, còn rảnh rỗi quan tâm người khác hả?

Dứt lời, ả lại bắt đầu dùng thuốc.

Lăng Vân sư thái đang bị phong tỏa chân khí, không thể chống cự, bị cưỡng ép hé ra đôi môi đỏ mọng, sau đó một ít chất lỏng màu phấn hồng chảy vào miệng bà.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch