Thuốc thấm vào cơ thể, Lăng Vân sư thái cảm thấy mũi miệng mình ngòn ngọt, lập tức tất cả mọi thứ trước mắt đều mờ đi.
- Mày cho sư phụ tao uống thuốc gì?
Thấy sắc mặt sư phụ ửng hồng, Tô Hoan Hoan lên tiếng hỏi.
Tuyết Nữ nhìn đầm Bích Vân phía sau:
- Nơi này là Thánh địa Thủy Vân Tĩnh Trai của chúng mày, tượng trưng cho vẻ đẹp mỹ ngọc vô hà, băng thanh ngọc khiết, thần thánh cũng không thể vấy bẩn.. Chưởng môn các đời của Thủy Vân Tĩnh Trai đều là xử nữ thủ thân như ngọc, dâng hiến cả cơ thể cho Thiên Huyễn Băng Ngưng…
- Thì sao?
- Sao chứ?
Tuyết Nữ nhìn Lăng Vân sư thái đang thở gấp dần, cười nói ác độc:
- Năm đó, mẹ tao bị đám đạo cô thối chúng mày làm hại tới cửu tử nhất sinh, phải chạy trốn tới hải ngoại, cuối cùng rơi vào kết cục thảm hại… Bây giờ, tao muốn trả cho Chưởng môn của chúng mày, Đại Tông sư Lăng Vân sư thái, tại Thánh địa Thủy Vân Tĩnh Trai này, hủy diệt hết danh dự hàng ngàn năm của chúng mày!
- A…..
Bỗng nhiên từ trong cổ họng của Lăng Vân sư thái vang lên một tiếng rên không thể kềm hãm, đầy dịu dàng uyển chuyển.
Khuôn mặt bà lại ưng ửng hồng, răng trắng khẽ cắn môi đỏ mọng, cực kỳ mê người.
- Sư phụ….sư phụ, người sao vậy?
Tô Hoan Hoan muốn bước tới lại bị một đệ tử khác giữ lại.
Trong mắt Lăng Vân sư thái khẽ lóe lên sự mâu thuẫn và đấu tranh, nhưng thuốc khiến cho bà không thể cố gắng tỉnh táo khống chế bản thân nữa.
Một tay bà bắt đầu di chuyển về phía giữa hai chân của mình.
Chậm rãi, bản năng đã làm lu mờ lý trí của bà…
- A… A….
Lăng Vân sư thái mò đến giữa hai chân mình, ngón tay bắt đầu xoa bóp, vì thuốc, phía dưới bà bắt đầu phản ứng, quần lót màu trắng đã bắt đầu ẩm ướt.
Một đám nữ đệ tử Thủy Vân Tinh Trai nhìn thấy vậy vô cùng đau đớn, không đành lòng nhìn thêm, lại càng cảm thấy xấu hổ vô cùng.
Tuyết Nữ cười to gần như điên cuồng:
- Đường đường là Chưởng môn Thủy Vân Tĩnh Trai, Lăng Vân sư thái, lại tự sướng bên cạnh Thánh địa tông môn. Sao nhỉ? Hình tượng này mà lan đi, chỉ sợ toàn Hoa Hạ, không, toàn thế giới đều chấn động. Ha ha ha….
Sự khoái cảm của việc trả thù khiến cho ả vui đến phát điên, gào lên với Đao Quỷ:
- Này! Anh còn quan tâm đến con bé kia làm gì? Ở đây có một mỹ nữ cấp Đại Tông sư chờ được lọt vào mắt xanh của anh đấy!
Nhìn phong thái xinh đẹp của Lăng Vân sư thái, lúc này hai mắt của Đạo Quỷ cũng dại đi đầy tà niệm, nhưng vẫn hơi e ngại:
- Không phải Khỉ La Mộng Ngâm này của cô sẽ bị mất hiệu lực sau khi đàn bà được thỏa mãn sao? Nhỡ đâu bà ta khôi phục thì sao?
- Đồ nhát gan. Cho dù bà ta có tỉnh khỏi Khỉ La Mộng Ngâm thì tôi vẫn còn có Khô Cốt Bạch Chước Tán sẵn đây rồi. Căn bản bà ta sẽ không có cơ hội khôi phục chân khí!
Ả cười lạnh:
- Huống chi, ả ta đã bị trúng rất nhiều Khỉ La Mộng Ngâm, muốn thỏa mãn được chỉ sợ cả đêm không đủ. Chúng ta không có nhiều thời gian như thế, anh cứ chơi một lúc đi, rồi ném bà ta vào trong cái hồ này là xong việc. Chúng ta còn phải thiêu hết nơi này trước khi người của bọn chúng quay về.
Ả đã lên kế hoạch từ trước, sau khi làm rồi giết Lăng Vân sư thái, sẽ giết một số người, rồi đốt một mồi lửa thiêu rụi toàn bộ Thủy Vân Tĩnh Trai, coi như báo thù hoàn toàn.
Tô Hoan Hoan nghe được bốn tiếng “Khỉ La Mộng Ngâm” từ miệng bọn chúng thì bi phẫn và vô cùng sợ hãi.
Loại thuốc cấm kỵ này được ghi trong Độc Kinh, là một loại thuốc hoan tán mà cổ võ giả công lực cao thâm cũng không thể ngăn cản.
Mới đầu, thời cổ đại, tổ sư của Thủy Vân Tĩnh Trai bọn họ đã nghe theo lệnh Đế Vương điều phối một ít cho các phi tần.
Nói rõ ra thì, có một số tiểu thư khuê các và danh viện hào phú được gả vào nhà Đế vương nhưng trên giường không thể vất bỏ thân phận, không thể tập trung hầu hạ các Đế Vương kia cho tốt.
Đế Vương mượn tiếng muốn kéo dài huyết mạch Đế Vương, muốn điều phối một ít thuốc kiểu này, ai ngờ, tổ sư hồi đó thật sự điều phối ra loại dược vật có hiệu lực kinh người này.
Chỉ có điều, xấu hổ cũng phải nói, sức thuốc của loại thuốc này quá mạnh, nếu nữ giới dùng nhiều mà không được thỏa mãn đầy đủ, sẽ vỡ hết kinh mạch xuất huyết bên trong mà chết.
Ngay từ đầu Đế Vương cảm thấy thuốc này rất sướng, đám phi tử đều như kỹ nữ, khiến cho bọn họ đều lâng lâng trên trời, nhưng sau đó, một vài phi tử không được thỏa mãn đã chết tại chỗ. Thuốc này đã trở thành độc dược cấm kỵ.
Vốn là một số dược liệu của thuốc này đã không tìm được từ lâu, nhưng kho đồ của hiệp hội Vu Sư quá đa dạng, nên đã được điều phối thành công.