Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 797: Cô cứ yên tâm (1)

Chương 797: Cô cứ yên tâm (1)

- Không xong rồi.

Tần Xuyên nhìn lại, liền cau mày. Cho dù đoán cũng biết, cô gái này nhất định là đã bị cho uống thuốc. Huống chi Tần Xuyên vốn là bác sĩ giỏi. Chỉ cần thông qua sự thay đổi trong đồng tử và khí sắc trên mặt Lăng Vân thì có thể nhìn ra vấn đề.

- Cô ấy làm sao vậy?

Nạp Lan Thấm chạy tới, vội hỏi:

- Cô gái này là ai? Sao có thể đê tiện như vậy?

Lăng Vân sư thái rất ít khi lộ diện trong những trường hợp công khai. Việc xuống núi cũng không thường xuyên. Rất nhiều người chỉ nghe tên chứ không thấy người.

Đại đa số người đều nghĩ rằng, Lăng Vân sư thái là nhất đại tông sư, thì theo kiểu tiên phong đạo cốt, siêu trần thoát tục, ít nhất cũng phải có gương mặt của một phụ nữ trung niên, hoặc ít nhất phải già một chút.

Ai có thể ngờ, Lăng Vân sư thái lại trẻ như một phụ nữ ngoài ba mươi. Hơn nữa, phong thái lúc này chẳng hề giống nhất đại tông sư.

Nếu tu vi của Lăng Vân sư thái bình thường thì ngược lại là may mắn. Nhưng sau khi bà trúng Khô cốt bạch chước tán, khí tức và chân khí liền đại loạn.

Tần Xuyên không biết Lăng Vân sư thái là ai, chỉ xem bà giống như một mỹ nữ đệ tử của Thủy Vân Tĩnh Trai.

Tần Xuyên giữ chặt hai tay của Lăng Vân, cười khổ nói:

- Không phải là đê tiện, mà là bị trúng độc. Hơn nữa còn là xuân dược đặc biệt.

- Khó trách. Vậy anh mau giải độc cho bà ấy đi. Không phải y thuật của anh rất lợi hại sao?

Nạp Lan Thấm nói.

Tần Xuyên lúng túng:

- Nhưng, thuốc này rất lợi hại, chỉ sợ mấy biện pháp giải độc thông thường không có tác dụng.

Nạp Lan Thấm cũng là người luyện võ, xuất thân thế gia võ cổ, tất nhiên hiểu được điều này.

Vì thế, cô không khỏi trợn mắt nói:

- Anh đúng là tên háo sắc. Có phải anh muốn thừa cơ hội này nuốt luôn đạo cô mỹ nữ của Thủy Vân Tĩnh Trai? Hừ, có loại người lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn như anh sao?

- Này, Tiểu Thấm Thấm, em đừng vội trách như vậy. Anh không phải là loại người đó.

Tần Xuyên nói.

- Nhưng ở đây chỉ có một mình anh là đàn ông, chẳng lẽ anh có thể tìm một người đàn ông khác đến sao?

Nạp Lan Thấm không tin nói.

Tần Xuyên đến gần, nhỏ giọng nói bên tai:

- Làm thỏa mãn cô ấy không chỉ có một biện pháp kia. Anh muốn làm…như vậy…như vậy…

Nghe xong, sắc mặt Nạp Lan Thấm ửng đỏ, nhưng nhìn ‘nữ đệ tử” ngày càng không còn khống chế được mình, liền bĩu môi:

- Anh muốn thì anh làm đi, em không làm.

- Nhưng em là nữ, không phải rất đúng dịp sao?

- Em không cần phải giúp giải quyết vấn đề sinh lý cho phụ nữ. Em không phải loại háo sắc.

Nạp Lan Thấm nói.

Tần Xuyên do dự một chút:

- Vậy chẳng lẽ anh làm?

- Anh làm đi. Dù sao anh cũng là bác sĩ, đến lúc đó vẫn có thể giải thích được. Đừng giả bộ ngây thơ có được không?

Mắt Nạp Lan Thấm trợn trắng không còn chút máu.

- Thật sự…anh phải làm sao?

- Anh là tên háo sắc mà. Mau nhanh đi. Em còn phải cứu những người khác và giải thoát cho Liễu Tiên Tiên.

Nạp Lan Thấm thúc giục.

Tần Xuyên lắc đầu thở dài. Hắn không thể thấy chết mà không cứu. Vì vậy, chẳng nói nhiều, sau khi ôm lấy Lăng Vân, hắn nhảy lên một tòa nhà gần đó.

Tìm được một gian phòng tối, Tần Xuyên vứt Lăng Vân xuống một cái giường gỗ.

Nhưng Lăng Vân đột nhiên ôm lấy cổ Tần Xuyên, đôi môi ướt át phả hơi thở vào người Tần Xuyên.

Tần Xuyên cau mày. Thuốc này cũng thật lợi hại. Thậm chí ngay cả hơi thở cũng mang theo mùi thuốc. Nếu không phải hắn bách độc bất xâm, thật sự có thể không khống chế được, trực tiếp nhào vào.

Tần Xuyên cố đẩy Lăng Vân sư thái ra, vô tình đụng phải bộ ngực mềm mại của bà, nhưng cũng không còn cách.

Lăng Vân được đặt trên giường, muốn xoay người ôm lấy Tần Xuyên, nhưng chân khí không dùng được, chung quy không có sức chống cự.

Tần Xuyên luôn miệng kêu “xin lỗi”, sau đó thò tay lột cái quần đã ướt nhẹp của Lăng Vân ra.

Bên trong khu rừng xinh đẹp, nước suối chảy dài, nhuộm ướt cả ga giường.

Tần Xuyên hơi hoảng hốt, hơi thở nặng nề, nhắm mắt cắn răng đè nén tà niệm.

Hắn nhìn chung quanh, muốn tìm thứ gì đó có thể thay thế, nhưng cẩn thận nghĩ lại, nếu hắn dùng vật khác, như vậy cũng chẳng có tác dụng.

Nghĩ đến đây, Tần Xuyên duỗi ngón trỏ ra, run rẩy tiến sâu vào.

Cũng may, khi hắn và mấy cô người yêu của mình sung sướng, cũng không thiếu làm loại chuyện này.

Lăng Vân cảm nhận bên dưới có chút cảm giác thỏa mãn, lập tức sinh ra phản ứng kịch liệt.

Tần Xuyên ngạc nhiên, không biết là do tác dụng của thuốc hay là người phụ nữ này quá nhạy cảm, nhanh như vậy đã trào ra rất nhiều nước.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch