Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 798: Cô cứ yên tâm (2)

Chương 798: Cô cứ yên tâm (2)


Nhưng vẫn còn thiếu. Dược tính trong người Lăng Vân vẫn không giảm được bao nhiêu, Tần Xuyên chỉ có thể liên tục cử động ngón tay.

Lăng Vân phát ra tiếng rên rỉ, còn ngón tay của Tần Xuyên thì cảm nhận được sự chặt chẽ và trơn ướt.

Tần Xuyên cảm giác làm chuyện này còn vất vả hơn việc chọc cho hắn mấy đao. Tiểu huynh đệ của hắn muốn nổ tung, nhưng vẫn phải nhịn lại.

Dù sao, cô gái này cũng rất có thể là sư muội hoặc sư tỷ của Liễu Hàn Yên. Nếu hắn chiếm cơ thể người ta, sau này khó mà ăn nói.

Cùng lúc đó, Nạp Lan Thấm tranh thủ thời gian giải thoát cho Liễu Tiên Tiên.

Sau khi vận công giúp Liễu Tiên Tiên tỉnh lại, cô liền hỏi thăm tình huống.

- Chị Nạp Lan, tại sao lại là chị?

Liễu Tiên Tiên mơ hồ hỏi.

- Chị và Tần Xuyên phát hiện tung tích của chị em ở đây, liền chạy đến kiểm tra, không nghĩ đến lại gặp chuyện như vậy.

Nạp Lan Thấm nói.

Liễu Tiên Tiên nghe có liên quan đến chị mình, vội vàng hỏi chuyện gì xảy ra.

Nạp Lan Thấm không còn cách, đành phải giải thích. Sau đó sắp xếp cho Liễu Tiên Tiên nghỉ ngơi, còn mình thì đi xem có thể cứu được những nữ đệ tử khác hay không.

Liễu Tiên Tiên lo lắng hỏi:

- Anh rể của em đâu? Còn nữa, vừa rồi sư thái cũng ở đây. Sư thái dường như đã bị trúng độc.

- Sư thái? Sư thái cũng ở đây sao?

Nạp Lan Thấm nghi ngờ hỏi:

- Không thấy.

- Sao lại như vậy? Vừa rồi sư thái bị trúng độc, một người phụ nữ xấu xa đã hạ độc sư thái, còn muốn cho một tên quái dị làm bẩn người.

Liễu Tiên Tiên vừa nói vừa khoa chân múa tay.

Sắc mặt Nạp Lan Thấm lập tức thay đổi, ánh mắt lập lòe, biểu hiện không thể tin nổi.

- Lăng Vân sư thái…có phải thoạt nhìn…còn rất trẻ?

- Đúng vậy, nhìn chẳng lớn hơn chị của em bao nhiêu, lại còn rất đẹp. Mọi người có nhìn thấy người không?

Liễu Tiên Tiên giật mình.

Nạp Lan Thấm giậm chân, dùng sức vỗ đầu mình:

- Xong rồi, xong rồi, xảy ra chuyện lớn rồi.

- Sao?

Liễu Tiên Tiên choáng váng.

Nạp Lan Thấm vội vàng nhún người nhảy lên, phi diêm tẩu bích đi tìm Tần Xuyên.

Khi mở cánh cửa gian phòng, cảnh tượng bên trong làm cho cô vô cùng xấu hổ.

Tần Xuyên ngượng ngùng quay đầu lại, nhưng ngón tay vẫn không ngừng vận động:

- Tiểu Thấm Thấm, không đến mức như vậy chứ? Em còn muốn đến quan sát sao?

Nghe Lăng Vân sư thái động tình kêu lên, Nạp Lan Thấm muốn bảo Tần Xuyên dừng lại, nhưng nếu dừng lại cũng không làm nên chuyện gì, thậm chí còn có thể hại chết Lăng Vân sư thái.

- Không phải, anh cứ làm việc của mình đi.

Nạp Lan Thấm cảm thấy bực bội trong lòng, nhưng chỉ có thể nói một câu:

- Anh…anh đừng làm nhiều hơn. Chỉ làm như vậy thôi.

- Yên tâm đi, anh cũng không phải cầm thú. Chẳng lẽ anh lại vô lễ với một cô gái xa lạ sao?

Tần Xuyên bảo đảm.

Nạp Lan Thấm gật đầu:

- Anh đừng lo. Em sẽ cố hết sức thay anh nói chuyện, giúp anh giải thích.

- Haha, anh cảm thấy cô gái này sẽ không hận anh đâu. Dù sao cũng là anh cứu cô ấy mà.

Tần Xuyên nói.

- Ờ…chắc vậy.

Nạp Lan Thấm mỉm cười, sau đó im lặng rời khỏi phòng.

Sau khi ra ngoài phòng, Nạp Lan Thấm đi tìm những đệ tử khác, xem họ có cần mình chữa trị hay không.

Chỉ tiếc, thủ đoạn của cô gái kia quá mức hung hãn, ngoại trừ Tô Hoan Hoan đang bị hôn mê, tất cả những người khác đều không qua khỏi.

Tô Hoan Hoan vừa tỉnh dậy, biết Tần Xuyên đã cứu được Lăng Vân sư thái, cô định đi xem một chút, nhưng Nạp Lan Thấm vội ngăn lại, bảo bà cần nghỉ ngơi.

Tô Hoan Hoan nghĩ rằng Tần Xuyên đang nghiêm túc vận công, cũng thông cảm, trước cùng với hai các chủ và một số đệ tử tinh nhuệ trở về tông môn.

Vào khoảng ba giờ sáng, trong gian phòng ngủ, Tần Xuyên phát hiện, ánh mắt của người phụ nữ này dần dần sáng lên.

Lý trí Lăng Vân từ từ khôi phục, đồng thời cũng ý thức được chuyện gì đã xảy ra.

Nhìn thấy một người đàn ông xa lạ đang phát sinh hành vi bên dưới cơ thể mình, toàn thân bà bủn rủn vô lực, trong lòng vô cùng tuyệt vọng.

Nước mắt không tự chủ được trào ra. Tiếng khóc của bà làm mất hết hoàn toàn khí độ của một nhất đại tông sư, chỉ còn là một người phụ nữ bị làm nhục.

Tần Xuyên cũng cảm thấy xấu hổ, nhìn ga giường bị ẩm ướt, hắn liền trấn an:

- Cô gái, tôi là bác sĩ, cho nên cô không cần quá khẩn trương hay thẹn thùng gì cả.

- Mà tôi cũng hết cách rồi. Nếu không như vậy thì không thể giải được độc cho cô. Nhưng cô yên tâm, cô vẫn còn trinh trắng, cũng như không ảnh hưởng đến việc luyện công sau này.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch