Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 801: Chưởng môn (1)

Chương 801: Chưởng môn (1)

Sáng sớm, trong một sơn thôn nhỏ yên bình, sương mù trắng xóa.

Một người đàn ông như từ trên trời giáng xuống, xuất hiện ở lối vào thôn trang.

Một vài cụ ông cụ bà trong thôn dậy sớm, thấy người lạ, nở nụ cười thân thiện, còn chủ động hỏi thăm, có phải người đàn ông trung niên này lạc đường không.

Nhưng người đàn ông chỉ cười lắc đầu lễ phép, sau đó dựa vào cảm giác của mình, đi về phía hai căn phòng nhỏ phía bắc thôn.

Hai căn phòng cũ nát bằng tường đất đen, bên ngoài là hàng rào đổ nát, trong sân có một cái giếng.

Lúc này, có một cô gái tóc ngắn dáng người cao gầy, đang múc nước trong giếng, đổ vào chậu rửa mặt gỗ, sau đó vắt khăn lông, đưa cho một cô bé chừng 1m50 rửa mặt.

- Sư phụ, mặt thì con có thể rửa giúp người, răng người phải tự đánh rồi.

- Hồng Tự... kem đánh răng con mua mùi thảo dược nặng quá, vi sư thích hương hoa quả...

Hồng Tự lau mặt cho cô gái xong, thở dài bất đắc dĩ:

- Sư phụ, ở cái nơi hoang vu này, mười dặm xung quanh đây chỉ có một cửa hàng nho nhỏ, cũng chỉ bán duy nhất một loại kem đánh răng, người bảo con đi đâu tìm hương hoa quả cho người.

- Vậy hai ngày tới ta sẽ không đánh răng!

Cô gái quật cường nói.

- Không được! Mỗi ngày sư phụ ăn nhiều kẹo như vậy, không đánh răng sẽ sâu răng đấy. Nếu để sâu răng ấy à, cả hàm răng sẽ đen thui, còn phải tới nha sĩ để trám răng nữa.

- Đau lắm đấy.

Hồng Tự dọa dẫm.

Cô gái nghe vậy hơi sợ hãi, oan ức chu miệng, quay đầu nhìn cửa phòng, Liễu Hàn Yên đang yên lặng đứng đó nhìn cô.

Liễu Hàn Yên cho rằng vị tiền bối nhỏ nhắn kỳ quái này quan tâm đến cô, liền gật đầu nói:

- Tôi khá hơn nhiều rồi, cảm ơn.

- Ôi trời ơi, cái cô bé này, có phải bị thương nên đầu óc cũng ngốc luôn rồi không, mẹ là mẹ của chồng con, con là vợ của nó, đương nhiên cũng phải gọi mẹ là mẹ rồi!

Tử La đưa hai tay chống nạnh, nói như dạy dỗ.

Cô gái cười hì hì:

- Hôm nay chúng ta chuyển chỗ khác! Mẹ muốn đến thành phố lớn! Như vậy thích ăn gì thì ăn, có thể dùng kem đánh răng vị hoa quả!

Hồng Tự rầu rĩ sờ trán:

- Sư phụ, chúng ta đã hẹn gặp Bạch Hạc trưởng lão rồi, làm sao có thể bỏ đi được.

- Bạch Hạc? Chẳng phải ông ta đến rồi sao?

Cô gái nói xong, chỉ tay về phía giao lộ xa xa.

- Haha, Bạch Hạc tham kiến chưởng môn.

Hồng Tự dở khóc dở cười, vội đến hỗ trợ.

Dường như chỉ trong nháy mắt Bạch Hạc ở cách đó mấy chục thước đã di chuyển vào trong sân, cung kính gật đầu với cô gái.

Liễu Hàn Yên đứng ở cửa phòng nhìn thấy người này thì sững sờ,

- Ông... ông là vệ sĩ bên cạnh Thủ trưởng thứ hai?

Bạch Hạc nhìn thấy Liễu Hàn Yên, cũng nói khách sáo:

- Liễu tiểu thư, từ lúc chia tay đến giờ không sao chứ, thời gian gần đây cô vất vả rồi.

Liễu Hàn Yên cảnh giác hỏi:

- Ông đến bắt tôi sao?

Bạch Hạc vội khoát tay:

- Liễu tiểu thư đừng hiểu lầm, muốn bắt cô, là một vài người Long gia với Tống gia, không liên quan gì đến chúng tôi. Những chuyện thế này, chúng tôi không có quyền can thiệp, cũng không cho phép bọn họ làm như vậy.

- Cũng may, hôm nay tình hình thay đổi, chưởng môn chúng tôi đích thân xuống núi cứu cô, cô không cần phải trốn đông trốn tây nữa.

Liễu Hàn Yên vô cùng nghi hoặc, cô không hiểu nỗi, rốt cuộc những người này là ai, thế nào gọi là có thay đổi.

Cô gái này, có nhìn thế nào cũng chỉ là một cô bé chưa lớn, nói cô bé này thật ra tuổi không còn nhỏ nữa còn được, sao lại là chưởng môn chứ?

- Chào Bạch Hạc trưởng lão.

Hồng Tự mỉm cười gật đầu.

Bạch Hạc cười cười hài lòng:

- Cô là Hồng Tự à, mười năm không gặp, đã thành thiếu nữ trưởng thành rồi, xem ra lúc đầu chọn cô làm đệ tử đích truyền quả không nhìn lầm.

- Dĩ nhiên rồi, Bạch Hạc anh không nghĩ xem là ai có mắt nhìn,

Tiểu cô nương nhảy lên trên ghế, mới có thể cùng độ cao với Bạch Hạc, nói với vẻ mặt đắc ý:

- Tình hình bên ngoài thế nào?

Nhắc tới chính sự, vẻ mặt Bạch Hạc buồn thiu, nói:

- Xem ra, trước đây chúng ta không thể liên hệ được với Phó Thanh Y, thực sự đã xảy ra chuyện, người của Thanh Liên môn, đã cướp Thần vật trong cuộc thi đấu thế gia.

Theo báo cáo của người Long gia và Tống gia ở hiện trường, nhìn từ động tác võ thuật của kẻ dẫn đầu, có lẽ đây là cặp thầy trò Sở Trần Sa và Cát Thiên Tinh, nếu bọn họ liên thủ dùng vài thủ đoạn hèn hạ, quả thật có thể gây bất lợi cho Phó Thanh Y.

- Phó Thanh Y sẽ không chết dễ dàng như vậy, ông ta sống cũng gần được hai trăm tuổi rồi, có trận sóng to gió lớn gì chưa trải qua chứ, Hỗn Nguyên Vô Cực của Sở Trần Sa có lợi hại đến mấy, thì chung quy cũng không được coi là cường giả truyền kỳ, có hai Sở Trần Sa cũng không thể đánh bại được.

Vẻ ngây thơ thuần khiết trên mặt cô gái biến mất, giọng điệu nghiêm túc hơn.

- Nói thì nói vậy, chỉ sợ bọn họ dùng vài thủ đoạn gì đó, dù sao... dùng thủ đoạn quang minh chính đại, e là Vu Vương tại thế, Bul Kathos đích thân tới, cũng không thể đánh bại Phó Thanh Y.
Bạch Hạc thở dài:

- Thanh Liên môn xảy ra chuyện lớn này, nếu Phó Thanh Y còn sống, sớm muộn gì cũng xuất hiện, thanh lý môn hộ.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch