Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 802: Chưởng môn (2)

Chương 802: Chưởng môn (2)


- Vậy chẳng phải chúng ta nên lập tức đến Thanh Liên môn sao? Tinh Chi Bỉ Ngạn đã rơi vào tay phản đồ kia... chẳng phải...

Hồng Tự cũng hơi sốt ruột.

Nhưng cô gái lắc đầu,

- Không, Tinh Chi Bỉ Ngạn ở đâu thì vẫn ở đó, nhưng không có bảy món Thần vật quan trọng, thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.

- Cho nên, mục tiêu của chúng ta là Thần vật, chỉ cần Thần vật trong tay chúng ta, lại diệt trừ phản đồ Thanh Liên môn kia, sẽ không còn phải lo hậu họa nữa.

- Đúng vậy, chưởng môn nói đúng.

Bạch Hạc gật đầu nói:

- Chưởng môn, giờ là thời kỳ rất quan trọng, theo quy định của Tổ sư gia, Thanh Liên hay Bàn Long xuất hiện phản đồ, bên kia phải nhập thế, thay trời hành đạo.

- Hai ngàn năm trước, Bàn Long chúng ta xuất hiện phản đồ, Thanh Liên môn lúc đó đã cử người điều tra, cho đến đời Phó Thanh Y, tất cả mới dừng lại.

- Giờ, Thanh Liên môn xảy ra đại sự như vậy, Bàn Long chúng ta phải trên dưới một lòng, tiêu diệt đám phản đồ Sở Trần Sa, giết bất luận tội mới đúng!

Cô gái gật đầu, nghiêm túc nói:

- Tôi biết, nhưng lần này, quy mô phản loạn của Thanh Liên môn tương đối lớn, e là cả Thanh Liên môn, những kẻ còn sống đều là tặc tử.

Càng ở vào những thời điểm thế này, chúng ta càng phải cẩn thận, vì đi nhầm một bước, có thể hủy hoại tất cả trong chốc lát.

- Tôi không thể để Bàn Long và Thanh Liên môn đều bị hủy trong tay mình,cho nên, muốn diệt bên ngoài phải yên bên trong trước, anh và Quỳnh Ngọc trưởng lão, phải bảo vệ thủ trưởng số 1 và số 2 cho tốt, không được sơ sót.

- Lỡ như họ xảy ra chuyện gì bất trắc, thiên hạ đại loạn, chúng ta càng không mặt mũi nào đi gặp tổ tiên sư môn.

- Vâng, chưởng môn.

Bạch Hạc nói:

- Hôm nay vừa hay Thủ trưởng số 1 và Thủ trưởng số 3 đều đang tham dự Hội nghị cấp cao ở tỉnh Giang, cho nên Quỳnh Ngọc sư huynh có thể một mình bảo vệ họ, còn tôi thì chạy đến đây.

- Bạch Hạc, thần vật còn lại lưu lạc bên ngoài, đã có tin gì chưa?

- Bẩm chưởng môn, nhắc đến tin tức Thần vật, có một tin, ngài chắc chắn sẽ rất vui.

Bạch Hạc mỉm cười nói:

- Tần Xuyên vẫn chưa chết, hình như còn có tiến bộ lớn, đã một lần nữa xuất hiện trong cuộc thi đấu thế gia.

- Hiện tại cậu ấy đang ở Thủy Vân Tĩnh Trai,theo dự đoán của tôi, món Thần vật trong Tiềm Long đại hội, vừa hay đang ở trong tay cậu ấy, đương nhiên, có thể trong tay cậu ấy còn có những thần vật khác.

Cô gái nghe xong, ánh mắt lộ vẻ vui mừng, che cái miệng nhỏ nhắn, hốc mắt hơi hồng lên.

- Vậy thì tốt quá... tôi cứ nghĩ rằng, sẽ không còn cơ hội... Vậy, vậy chúng ta có thể đi tìm nó không? Tôi có thể gặp mặt nó chứ?

Bạch Hạc gật đầu:

- Dựa theo môn quy, quy tắc lánh đời và nhập thế của Bàn Long các, dĩ nhiên không phù hợp, chưởng môn dĩ nhiên có thể tự đi gặp cậu ấy.

- Tần Xuyên vốn xuất thân Thanh Liên môn, lại có thực lực mạnh mẽ, nếu cùng chúng ta tiêu diệt những nghịch tặc kia vẫn tốt nhất. Đây có thể... cũng là ý trời, để hai người có thể đoàn tụ.

Liễu Hàn Yên đứng sau nghe được tin này, cơ thể mềm mại run lên, hai mắt đẫm lệ, những lời Bạch Hạc nói phía sau, cô không còn nghe thấy gì nữa.

Trong đầu cô, chỉ không ngừng quanh quẩn một câu—Tần Xuyên không chết!

Bạch Hạc báo cáo xong mọi chuyện, cũng mau chóng rời đi.

Lúc này cô gái đã tung người nhảy xuống, chạy đến trước mặt Liễu Hàn Yên, nở nụ cười xán lạn, giống như chưởng môn Bàn Long các nghiêm túc và trang trọng lúc nãy không phải cô ấy vậy.

- Hì hì, Tiểu Liễu, mau đi đánh răng rửa mặt! Chúng ta đưa con đi tìm chồng nào!

Liễu Hàn Yên nhẹ nhàng dựa vào khung cửa, trong đầu có quá nhiều suy nghĩ, khiến một lúc sau cô mới hồi phục được tinh thần.

- Tiền bối... rốt cuộc người là ai? Bàn Long các là môn phái gì?

Cô gái hắng giọng, nghiêm trang nói:

- Đầu tiên, tên của mẹ là Tử La, có thể con chưa từng nghe đến tên mẹ. Bắt đầu từ bây giờ, con có thể chính thức gọi mẹ là mẹ, mặc gọi mummy, mama cũng được, tóm lại bây giờ thanh niên các con đang lưu hành cách gọi như thế nào thì cứ gọi thế đó.

- Me? Chồng?

Liễu Hàn Yên nhíu mày,

- Vì sao?

- Ôi trời ơi, cái con bé này, có phải đầu bị thương nên ngốc luôn rồi không, mẹ là mẹ của chồng con, con là vợ nó, đương nhiên cũng phải gọi mẹ là mẹ rồi!

Tử La hai tay chống nạnh, nói dạy dỗ.

Sau đó, không thèm để ý đến phản ứng ngốc nghếch của Liễu Hàn Yên, Tử La nói tiếp:

- Ngoài ra, mẹ con giờ đang là chưởng môn Bàn Long các. Còn về “Long bàn chung phụ bình tứ hải, cửu phẩm thanh liên trấn thần châu”, nói ra thì dài, trên đường chúng ta đi, mẹ sẽ bảo Hồng Tự giải thích cho con nghe, có được không nào?

Nói xong, cũng không để ý đến Liễu Hàn Yên đã hoàn toàn choáng váng, Tử La chạy vào phòng nhanh như chớp, thu dọn hành lý và đồ ăn vặt của mình.

Hồng Tự vội vàng vào theo, khuyên:

- Sư phụ! Sư phụ, người đừng vội! Đừng làm quần áo loạn hết cả lên!

- Không, không, không! Người ta vội muốn chết! Cuối cùng cũng có thể gặp được con trai bảo bối của ta rồi!

Hồng Tự dở khóc dở cười, chạy vào giúp đỡ.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch