- Tiền bối Thanh Liên Môn đạp đổ Ma Môn kia chính là sư phụ ta sao? Vậy… vậy tại sao người nói với ta đó là chuyện của một vị tiền bối làm?
Tử La cười khanh khách nói:
- Đó là vì Phó Thanh Y ghét nhất người khác hỏi tuổi của ông ta, ông ta sống 200 tuổi rồi, không muốn con biết ông ta rất già.
Tần Xuyên dở khóc dở cười, đi một vòng thật rộng, hóa ra là Phó Thanh Y tự kể chuyện của mình.
Nhưng điều này cũng giúp Tần Xuyên giữ vững một niềm tin—— Ông già mạnh như vậy sao có thể nói chết là chết được?
- Được rồi, chắc mọi người đã hiểu tiền căn hậu quả của chuyện này, thế cục hiện nay vô cùng nguy hiểm.
- Nếu chỉ Ma Môn phục hồi thì cũng thôi nhưng ngay cả chưởng môn Thanh Liên Môn Phó Thanh Y bây giờ cũng không rõ tung tích, chắc đại trưởng lão Sở Trần Sa cùng đại đệ tử Cát Thiên Tinh đã khống chế Thanh Liên Môn.
- Hiện tại nếu Ma Môn đã cùng một giuộc với bọn người Thanh Liên Môn kia thì chúng ta bắt buộc phải ngăn cản chúng lấy được bảy thần vật, nếu không… Nếu thật sự để chúng mở Tinh Chi Bỉ Ngạn thì đừng nói là người, địa cầu còn chưa chắc có thể tồn tại…
Tử La nói xong, khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng phiền muộn.
- Mẹ ơi, nếu Tinh Chi Bỉ Ngạn đã nguy hiểm như vậy, tại sao lúc đầu vị cao nhân sáng lập Đạo Môn kia không dùng xong nó liền hủy diệt luôn?
Liễu Hàn Yên tò mò hỏi.
Tử La thở dài:
- Vì nghe nói bản thân vị tổ sư gia cũng không hủy diệt được Tinh Chi Bỉ Ngạn…
- Chính người tạo ra mà không hủy diệt được sao? Sao lại có chuyện đó? Rốt cục Tinh Chi Bỉ Ngạn tồn tại như thế nào vậy?
Nạp Lan Thấm hỏi.
Tử La lắc đầu:
- Ta không biết, vì Tinh Chi Bỉ Ngạn chỉ dùng 1 lần đó thôi, có lúc thậm chí ta còn nghĩ trải qua nhiều năm như vậy rồi, liệu Tinh Chi Bỉ Ngạn có gỉ sét như máy móc không, không dùng được nữa… Nhưng chúng ta không thể cứ ôm tâm lý may mắn như vậy được.
- Hiện tại trong tay con có ba thần vật, Sở Trần Sa cầm đi hai thần vật, còn hai thần vật còn lại, nếu không có gì bất ngờ thì sớm đã bị Thánh giáo cầm trong tay rồi.
Tần Xuyên phân tích nói:
- Trận chiến tranh này, đã lùi không thể lùi, tránh cũng không thể tránh rồi.
- Anh có kế hoạch gì không?
Liễu Hàn Yên hỏi.
ánh mắt Tần Xuyên lấp lánh, nói:
- Đương nhiên có kế hoạch nhưng phải đợi người đến đủ chúng ta mới có thể hành động.
Tử La gật đầu:
- Mẹ cũng đã bảo Long Vô Cương và Tống Hiền dẫn người đến, cùng vây quét Thánh giáo và phản đồ của Thanh Liên Môn.
- Lão tổ tông của Long gia và Tống gia sao?
Tần Xuyên kinh ngạc nói:
- Bọn họ có quan hệ với Bàn Long Các?
Tử La cười khanh khách nói:
- Đương nhiên bọn họ biết chứ, dù sao thì thực lực của bọn họ đã chẳng mấy hứng thú với quyền lực thế tục rồi, nói với họ cũng chẳng sao.
- Hơn nữa năm đó bọn ta ngụy tạo tin tức DNA của con, giúp con che giấu thân thế, Long Vô Cương và Tống Hiền cũng có giúp đỡ. Nếu không phải có họ thì cũng không thể che giấu một cách hoàn mỹ như vậy.
- Khó trách.
Tần Xuyên giật mình:
- Lần ở Thanh Long Tự, Kim Thiền gọi điện cho thủ trưởng, Long Vô Cương và Tống Hiền lập tức ra mặt, hóa ra họ nể mặt bà à?
- Ừ ừ!
Tử La đắc ý hai tay chống nạnh, kiêu ngạo nói:
- Thế nào, mẹ rất lợi hại đúng không?
- Hừ, đám người trẻ tuổi của Long gia và Tống gia đều hận không thể loại bỏ Tần Xuyên đấy.
Nạp Lan Thấm nói thầm.
Tử La giật mình nói:
- Có chuyện này sao? Thế chắc chắn là vì hai lão già đó mặc kệ mọi việc bên dưới. Hơn nữa người của hai nhà đó làm sao đấu lại được Tiểu Bảo của ta?
- Đã nói với bà rồi, gọi tôi là Tần Xuyên, Tiểu Bảo cái đầu bà ấy!
Tần Xuyên không thể nhịn được nữa, đi lên bóp mặt Tử La.
- Ơ đừng, đau đau đau…
Tử La ấm ức cầu xin tha thứ:
- Không gọi nữa, không gọi nữa, mẹ sai là được chứ gì…
Mọi người nhìn đôi mẹ con này, vẻ mặt tương đối phong phú.
…
Trong tầng hầm dưới nhà xưởng.
- Sao lại tự nhiên ốm?
Tuyệt Ảnh vẻ mặt phẫn nộ đi từ trên xuống.
Ông ta đi từ ngoài về đã nghe nói Bạch Dạ mắc bệnh nặng, hơi thở rất yếu, không sống được bao lâu nữa, đương nhiên rất tức giận.
- Chuyện này liên quan gì đến tôi? Là anh đánh nó bị nội thương, nha đầu này lại nghĩ không thông, không vận công chữa thương, khiến thương thế càng ngày càng nặng.
Bạch Lộ ở bên cạnh châm chọc.
Tuyệt Ảnh trầm giọng nói:
- Nếu nó chết thì chúng ta lấy gì đổi thần vật với Tần Xuyên đây? Nó không tự trị thương thì cô không trị thương cho nó được à? Đầu cô bị lừa đá rồi à?
Bạch Lộ quay đầu đi, vẻ mặt phẫn nộ mà không dám nói gì.
Lúc này, Tuyệt Ảnh đi vào trong nhà giam, nhìn Bạch Dạ hấp hối nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt lạnh như băng.
Ông ta đi đến bên giường, đưa tay qua túm lấy cổ tay Bạch Dạ, bắt đầu xem mạch.
Nhưng đúng lúc này, ngón tay Bạch Dạ bỗng túm lấy, mấy chiếc châm nhỏ sắc nhọn lộ ra khỏi kẽ ngón tay của cô, vừa vặn rạch trúng cổ tay Tuyệt Ảnh!