Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 813: Chết tâm (1)

Chương 813: Chết tâm (1)

Tuyệt Ảnh giật mình sợ hãi, vội bước lùi lại, nhìn thấy cổ tay mình lập tức chảy ra huyết dịch màu đen, sắc mặt tái nhợt.

- Mày… chúng mày dám hạ độc?

Lúc này Bạch Dạ co người vào góc tường, căng thẳng nhìn y:

- Ông không chết thì tôi và mẹ tôi đều không thể sống.

- Ha ha ha.

Bạch Lộ nhìn thấy kế hoạch thành công, không khỏi cười điên cuồng:

- Tuyệt Ảnh, mùi vị “Cửu Độc Hủ Tâm Tán” của Thánh giáo chúng ta thế nào?

Thân thể Tuyệt Ảnh chậm rãi cúi xuống, thở dốc:

- Tiện nhân… mày dám hại tao…

Bạch Lộ vòng đến trước mặt ông ta, từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng nói:

- Năm đó bắt đầu từ thời khắc anh cưỡng hiếp tôi, tôi đã thề độc đời này phải khiến anh thịt nát xương tan!

- Bây giờ anh đã hết giá trị lợi dụng rồi, tôi sẽ bán cả đám người Thanh Liên Môn kia đi, giao cho bọn Tần Xuyên đối phó, đến lúc đó, tôi chỉ cần ngư ông đắc…

Nói được một nửa, Bạch Lộ bỗng phát hiện không đúng lắm…

Chỉ thấy Tuyệt Ảnh chậm rãi ngẩng đầu, trên mặt lộ ra nụ cười lạnh lẽo tàn nhẫn.

- Người phụ nữ ngu xuẩn, tưởng tôi sẽ dễ dàng tin tưởng cô thế à?

Bạch Lộ sắc mặt cứng ngắc, lảo đảo lùi lại:

- Anh… sao anh…

Tuyệt Ảnh đứng dậy, móc từ trong túi ra một khối thần vật màu đen, lắc lắc:

- Cô còn nhớ miếng thần vật lấy được từ chỗ Hiệp hội Vu Sư này không? Chắc chắn cô không biết một loại năng lực của miếng thần vật này là hấp thu độc tố đúng không?

mặt Bạch Lộ không còn chút máu, bà ta không ngờ Tuyệt Ảnh còn giữ lại một mảnh thần vật trên người để phòng độc!

Giống như Viêm Long Lân không sợ lửa, Hải Thần huy chương không sợ băng…, thần vật màu đen này sẽ hấp thụ hoặc loại bỏ tất cả âm khí, độc khí.

Bạch Dạ ý thức được tình huống không ổn, lớn tiếng nói:

- Mẹ! Chạy mau!

Đương nhiên Bạch Lộ cũng biết, bà ta vận Thiên Quang Minh Diệt, chân khí màu đen quanh người tăng vọt, đánh một chiêu Minh Diệt chưởng về phía Tuyệt Ảnh, muốn lao ra ngoài.

Nhưng Tuyệt Ảnh không hề tránh né, tung một chưởng đón toàn lực của Bạch Lộ.

Chân khí màu xanh vững vàng áp chế chân khí màu đen, chênh lệch về tu vi thể hiện vô cùng rõ rệt.

- Thật đáng tiếc, vốn dĩ tôi còn muốn để cô thể nghiệm một chút niềm vui khi làm người phụ nữ của tôi, bây giờ xem ra mày không còn cơ hội nữa rồi.

Tuyệt Ảnh nhe răng cười.

Bạch Lộ đỏ mặt, trong mắt tràn ngập sự tuyệt vọng cùng xấu hổ và giận dữ:

- Hèn hạ vô sỉ hạ lưu! Đi chết đi!

Bạch Lộ nói xong, mở miệng phát ra một hồi Dạ Ma âm bén nhọn!

Âm sóng cường đại làm chấn động cả tầng ngầm, khiến tầng ngầm như vừa có bão vậy.

Nhưng Tuyệt Ảnh cũng đột nhiên há miệng ra, rống thành chiêu Sư Tử Hống!

Khoảng cách gần như vậy, Bạch Lộ tránh cũng không thể tránh, sóng âm chân khí càng bành trướng đánh bay Bạch Lộ đi!

“Phụt!”

Bạch Lộ đập vào vách tường, nhổ ra một ngụm máu đặc, hiển nhiên bị thương không nhẹ.

- Haiz… cần gì chứ, đâu phải cô không biết tôi tinh thông võ học trong thiên hạ, mỗi chiêu Thiên Quang Minh Diệt của cô sợ cái gì, tôi đều biết rõ… Cô đánh với tôi chẳng có chút phần thắng nào hết.

Tuyệt Ảnh vừa trêu ghẹo vừa đi tới, dùng ngón tay nâng cằm Bạch Lộ lên.

- Bạch Lộ à Bạch Lộ, dù cô không phải là người phụ nữ tôi thích nhất nhưng dù gì cũng là người phụ nữ duy nhất sinh con cho tôi, tôi thật không nỡ làm tổn thương cô.

Tuyệt Ảnh chậc chậc lắc đầu.

- Phì…

Bạch Lộ nhổ ra một ngụm nước bọt có lẫn máu.

Tuyệt Ảnh lau mặt, cười cười, quay đầu nhìn về phía Bạch Dạ đang ở trong góc:

- Con gái của ta, sao con lại ngốc thế, khờ dại cho rằng chỉ dựa vào hai mẹ con con mà có thể giết được ta sao?

Vết thương của Bạch Dạ chưa lành, tu vi lại chênh lệch cả ngàn dặm với Tuyệt Ảnh, nhưng nhìn thấy tính mạng mẹ mình đang ngàn cân treo sợi tóc, cô vẫn cắn răng đánh một chưởng về phía Tuyệt Ảnh!

Nhưng Tuyệt Ảnh chỉ vung tay lên là một đạo kình phong đã đẩy lui Bạch Dạ, khiến cô ngã xuống giường.

- Đúng là mẹ con tình thâm, nếu con cũng đối xử với cha tốt như vậy thì sao cha nỡ đánh con chứ?

Tuyệt Ảnh cười âm trầm.

hốc mắt Bạch Dạ đỏ lên, con ngươi tràn đầy lệ quang:

- Ông không phải cha tôi… ông chỉ là một tên ác ôn!

Tuyệt Ảnh cười ha ha nói:

- Ác ôn? Thiện ác, chính tà, kiểu đánh giá này chẳng có ý nghĩa gì hết… Người sống đến cuối cùng mới là chính nghĩa, người chấp chưởng thiên hạ chính là người lương thiện, chỉ tiếc là… Người hiểu tất cả những điều này lại không có nhiều.

Nói xong, Tuyệt Ảnh túm cổ Bạch Lộ, nhấc Bạch Lộ lên.

- Bạch Lộ ah Bạch Lộ, thật ra cô và tôi đều là người cùng đường, cô nói giá trị lợi dụng của tôi đã hết, trong mắt tôi, chẳng phải cô cũng thế sao?

Tay Tuyệt Ảnh chậm rãi thắt chặt lại, hiển nhiên là ông ta muốn dùng phương pháp dần dần hít thở không thông này để khiến Bạch Lộ sẽ chết vì đau đớn.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch