Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 814: Chết tâm (2)

Chương 814: Chết tâm (2)


- Thả mẹ tôi ra!

Không biết Bạch Dạ lấy đâu ra khí lực, lại xông đến, mấy độc châm trong tay lại đâm vào eo của Tuyệt Ảnh.

Tuyệt Ảnh ném Bạch Lộ đi, cắt đứt đợt tiến công này.

Bạch Dạ va vào Bạch Lộ, vội thu hồi độc châm mới không làm bị thương nhầm.

- Đúng là không nghe lời chút nào.

Tuyệt Ảnh bước lên trước, túm lấy cánh tay Bạch Dạ, cướp độc châm trong tay cô.

Nhìn khuôn mặt tái nhợt khiến người ta đau lòng kia của Bạch Dạ, Tuyệt Ảnh nở nụ cười ác độc:

- Con yên tâm, ta còn muốn lấy con ra giao dịch với Tần Xuyên, sẽ không giết con đâu… Nhưng con không nghe lời như vậy, có lẽ ta nên trừng phạt con.

Nói xong, một tay của Tuyệt Ảnh chậm rãi vuốt ve khuôn mặt Bạch Dạ:

- Nếu ta cưỡi lên người phụ nữ của Tần Xuyên, cho hắn mọc sừng thì chắc hắn sẽ phát điên lên ấy nhỉ?

Nghe thấy câu này, trong mắt Bạch Dạ tràn ngập sự sợ hãi:

- Ông… ông điên rồi à! Chúng ta là… chẳng phải…

- Hắc hắc hắc hắc...

Tuyệt Ảnh cười tà:

- Đúng vậy, một người phụ nữ lên giường với cha mình, con nói xem Tần Xuyên sẽ nhìn nhận con như thế nào đây…

Toàn thân Bạch Dạ cứng đờ , trong mắt tràn đầy tuyệt vọng:

- Biến thái… tên biến thái này…

Tuyệt Ảnh hừ lạnh một tiếng, mắt bốc lên tà hỏa, làm bộ muốn nhào tới.

Nhưng Bạch Lộ bị trọng thương ở bên cạnh như con báo mẹ phát lực trước khi chết, lao đến, đẩy Tuyệt Ảnh ra!

- Đừng có động vào con gái tôi! Cầm thú!

Bạch Lộ ôm chặt Bạch Dạ, vừa khóc, miệng còn chảy máu tươi, run rẩy nói:

- Tôi sẽ không để anh làm tổn thương nó nữa, sẽ không…

- Chỉ dựa vào cô sao?

Mắt Tuyệt Ảnh lóe lên hàn quang, xoay người một cái, chân khí màu xanh sắc bén vây quanh một con dao cầm tay, con dao này biến thành một lưỡi dao sắc bén hung hãn.

“Xoẹt!”

Tay của Tuyệt Ảnh đâm từ sau lưng, xuyên qua tim Bạch Lộ!

- Á…

Bạch Lộ phun một ngụm máu đặc lên mặt Bạch Dạ, hai mắt trắng dã, đau đớn vặn vẹo.

- Mẹ!

Bạch Dạ thét chói tai, khóc lóc điên cuồng.

"Hừ", Tuyệt Ảnh lạnh lùng, rút tay lại, lôi trái tim đầm đìa máu của Bạch Lộ ra!

Cuối cùng hơi thở của Bạch Lộ cũng chậm rãi biến mất, cả người không còn chút sinh khí nào.

Nhìn cả người Bạch Dạ đầy máu, Tuyệt Ảnh cũng chẳng còn hứng thú gì, ném trái tim của mẹ cô xuống đất, xoay người rời đi.

Trong nhà giam chỉ còn lại hai mẹ con trong vũng máu và tiếng khóc bi ai của Bạch Dạ…



Trong sương phòng của Thủy Vân Tĩnh Trai.

Tần Xuyên ngồi trước máy tính, thông qua hình ảnh vệ tinh của tiên tri, nghĩ cách cứu viện an toàn nhất cho Bạch Dạ.

Trên thực tế, nếu chỉ là người của Thánh giáo cộng thêm tên Tần Mục giả mạo kia thì Tần Xuyên cũng không quá lo lắng.

Nhưng mãi không có tin tức bọn người Sở Trần Sa của Thanh Liên Môn, chúng khéo léo trốn được các loại truy tìm, điều này khiến Tần Xuyên cảm thấy nghi hoặc.

Theo lý mà nói thì người của Thanh Liên Môn không tiếp xúc nhiều với thế tục, sao có thể trốn camera thuần thục như vậy? Nhưng nghĩ lại chắc hẳn chúng đã có âm mưu trước, chuẩn bị không ít.

- Anh nghĩ ra cách làm cụ thể chưa? Ba ngày còn một ngày thôi.

Liễu Hàn Yên vào pha cho Tần Xuyên một chén trà, đặt bên cạnh máy tính.

Tần Xuyên thở dài:

- Vẫn chưa tìm được đám người Sở Trần Sa và Cát Thiên Tinh kia, không biết đi đâu. Anh chỉ sợ chúng ta đi cứu Bạch Dạ thì chúng lại đến bắt người của chúng ta, thế chẳng khác nào cứu vô ích.

- Đây vốn đã là một trận chiến thắng thua khó đoán, cố hết sức là được.

Liễu Hàn Yên vỗ vỗ bả vai Tần Xuyên.

Tần Xuyên giơ tay nắm lấy cây cỏ mềm mại của cô, quay đầu cười nói:

- Vợ à, chờ chúng ta giải quyết chuyện lần này xong thì đi kết hôn được không, tháng 3 năm nay đã bảo đi kết hôn rồi, kéo dài hơn nửa năm rồi đấy.

đôi mắt Liễu Hàn Yên sáng long lanh, hỏi:

- Chỉ hai người chúng ta sao?

Tần Xuyên ngạc nhiên, lập tức cười xấu hổ nói:

- Đương nhiên, em khoan dung với anh như vậy, chút chừng mực đó anh vẫn có mà.

- Ừ.

Khóe miệng Liễu Hàn Yên khẽ động, coi như hài lòng với đáp án này.

Tần Xuyên ngửi thấy mùi thơm trên người cô, ôm cô ngồi lên đùi mình, muốn thân mật một chút.

Liễu Hàn Yên cũng không chống lại, nếu Tần Xuyên muốn thì cô cũng phối hợp.

Nhưng đúng lúc này bên ngoài vọng vào tiếng kêu của Liễu Tiên Tiên:

- Anh rể anh rể! Mau ra ngoài đi!

Cô em vợ này cũng không chú ý, đẩy cửa vào, vừa vặn chứng kiến cảnh Tần Xuyên muốn hôn Liễu Hàn Yên.

Liễu Tiên Tiên đưa hai tay che mắt, lộ ra vài đường khe hở, hì hì cười nói:

- Buổi tối hôn lại nhé, Cơ Vô Danh tới tìm anh đấy!

- Cơ Vô Danh?

Tần Xuyên sững sờ, tên kia đến làm gì vậy?



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch