Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 817: Kỳ binh (1)

Chương 817: Kỳ binh (1)

Một khu cư dân ở cách Thủy Vân Tĩnh Trai khoảng 10 km đã được sơ tán khẩn cấp.

Hàng trăm chiếc xe vũ trang của quân đội chật ních cả đường lớn đường nhỏ.

Người dân bản địa nhìn thấy những viên đạn đạo trên xe quân dụng kia là biết chắc chắn sắp có chuyện lớn xảy ra, chẳng ai dám dừng lại lâu ở gần đó.

Có hai người già tóc đã hoa râm đứng đầu, đó chính là Long Vô Cương và Tống Hiền.

Phía sau hai người này là đám người bao gồm Long Diệp, Tống Bảo Khôn đang ngoan ngoãn đợi, không dám nói to chứ đừng nói là bọn Cơ Vạn Lý, Liễu Trung Hưng, gần như không dám ngẩng đầu quá cao.

Chỉ có một già một trẻ dù chẳng mang theo bất cứ ai nhưng lại không hề có vẻ yếu thế.

- Các người đang lãng phí thời gian thôi, đợi các người nhắm chuẩn toàn bộ đạn đạo, làm nổ Thủy Vân Tĩnh Trai xong, đến lúc đó chúng ta vẫn phải đi tìm thần vật trong đống đá hỗn loạn.

- Với thực lực của chúng ta, nếu trực tiếp xông vào thì cho dù có Tử La, cộng thêm Lăng Vân và Tần Xuyên thì chúng cũng chỉ có một con đường chết!

Người lên tiếng là Sở Trần Sa.

Tống Hiền lên tiếng an ủi:

- Ha ha, Sở Trưởng lão, đương nhiên bọn tôi biết với thực lực của hai thầy trò các người thì Tử La và Lăng Vân đều chẳng là gì cả, Nhưng theo như những gì chúng tôi biết thì thực lực của Tần Xuyên vẫn là một ẩn số.

- Nếu chúng ta lại gần hắn, để hắn thi triển kiếm ý “Diệt thế kinh hải” như khi ở Thanh Long Tự thì e là chúng ta sẽ chết rất nhiều người, mất nhiều hơn được.

- Đồ bỏ đi đó thật sự có kiếm ý lợi hại vậy sao?

Khuôn mặt Cát Thiên Tinh không thể tin được vào tai mình:

- E là các người quá đề cao hắn rồi, hắn chỉ là bại tướng dưới tay của chúng ta, trước đây còn không xứng so chiêu với tôi.

Long Vô Cương híp mắt, nói:

- Hai vị hãy nghĩ xem lúc đầu hai người phế Tần Xuyên, đá khỏi Thanh Liên Môn, vốn dĩ hắn phải nếm hết đau khổ ở dưới núi nhưng tại sao hắn lại có thể khôi phục thực lực, còn đạt được trình độ như bây giờ, trở thành Kiếm Ma cả thế giới dưới ngầm ai cũng sợ hãi chứ?

Nói đến đây, Sở Trần Sa và Cát Thiên Tinh đều hơi ngơ ngác, lúc đầu bọn họ thuận miệng bịa ra một lý do, nói Tần Xuyên ăn trộm bảo vật không có thật trong môn phái. Đương nhiên Tần Xuyên chẳng biết gì cả, hơn nữa lúc đó Phó Thanh Y lại không có mặt nên bọn họ đã bắt Tần Xuyên, phế bỏ tu vi.

Lẽ ra tiểu tử này sẽ chẳng bao giờ có cơ hội xuất hiện trong tầm mắt bọn họ nữa, nhưng họ vừa xuống núi liền biết được không ngờ Tần Xuyên lại làm ra nhiều chuyện kinh thiên động địa như vậy.

- Đây đúng là một bí mật, chắc là hắn đã trải qua chuyện gì đó rất đặc biệt.

- Có phải Phó Thanh Y chưa chết, đang âm thầm giúp hắn không?

Long Diệp ở phía sau hỏi.

Sở Trần Sa lập tức quả quyết:

- Không thể! Lúc trước Phó Thanh Y trúng kịch độc, hơn nữa đã bị chúng ta đánh vào cấm địa, không ai có thể đi ra từ cấm địa!

- Ha ha, Sở Trưởng lão đừng tức giận, đứa con trai này của tôi chỉ suy đoán thôi. Đương nhiên chúng tôi tin các ngài đã diệt trừ Phó Thanh Y rồi.

Long Vô Cương ngoài cười nhưng trong không cười nói:

- Nhưng xét cho cùng trước khi chúng ta biết rõ át chủ bài thật sự của Tần Xuyên là gì thì vẫn nên dùng cách ổn thỏa nhất khiến hắn tan xác thì hơn.

- Đúng vậy, chỉ cần Tần Xuyên chết thì ba thần vật trên tay hắn và hai thần vật chúng ta đã lấy được là thành năm thần vật. Số còn lại chỉ cần chúng ta tiêu diệt Tuyệt Ảnh thì bảy thần vật của Tinh Chi Bỉ Ngạn sẽ nằm hết trong tay chúng ta.

- Chúng ta âm thầm lên kế hoạch nhiều năm như vậy rồi, tôi và Long lão đầu còn hơn chục năm chưa ra khỏi cửa nhà, để hai Thủ trưởng và Bàn Long Các đều không cảm thấy nghi ngờ cũng chỉ để đợi thời khắc này, không được để có sơ suất .

Tống Hiền cũng nói.

- Hừ, nếu các người cứ nhất định phải làm vậy thì tùy thôi, nhưng nếu các người muốn lợi dụng thầy trò tôi giống như lợi dụng Tuyệt Ảnh thì đừng trách chúng tôi không cảnh cáo các người…

Sở Trần Sa cười lạnh.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch