- Sở Trưởng lão cứ yên tâm, bọn tôi lợi dụng Tuyệt Ảnh vì Tuyệt Ảnh lòng lang dạ thú, hơn nữa còn khi sư diệt tổ, làm chuyện ác độc, giữ y lại chẳng có lợi cho ai trong số chúng ta cả.
- Nhưng hai người thì khác, chúng ta cùng chung chí hướng, hơn nữa nếu không có Đại Trưởng lão của Thanh Liên Môn như ngài dẫn đường thì sao chúng tôi có thể thuận lợi đến Thanh Liên Môn, tìm được Tinh Chi Bỉ Ngạn chứ?
- Các người biết rõ thì tốt.
Sở Trần Sa nhếch miệng.
Đúng lúc này, một gã quan quân chạy đến báo cáo với mọi người, đạn đạo đã chuẩn bị xong hết.
Long Vô Cương khẽ gật đầu, nói với Cơ Vạn Lý:
- Cơ Gia chủ, ngài chỉ huy bộ đội của ngài đi, Tần Xuyên hại không ít người của Cơ gia, đây là cơ hội để ngài báo thù đấy.
Cơ Vạn Lý không giấu được ánh mắt kích động, chào một cái, vội vàng bước nhanh về phía đội hình bộ đội đạn đạo.
Trong đầu y nghĩ đến Cơ Vô Song đã chết, nghĩ đến đủ loại nhục nhã mà Cơ gia phải chịu, lửa giận dâng lên, hét lớn:
- Phóng đi!
Vừa mới nói xong, vốn dĩ nên nghe thấy tiếng điên cuồng châm lửa phóng đạn đạo.
Nhưng sao bộ đội có mặt lại lâm vào cảnh yên tĩnh đến quỷ dị vậy?
Bọn Long Vô Cương, Sở Trần Sa ở phía trước cũng đều cảm thấy khác thường, tất cả đều quay người lại.
Chỉ thấy những binh lính có mặt đều mềm nhũn người ngã xuống, lâm vào hôn mê.
Hơn một nghìn binh lính, bắt đầu từ hàng sau, một đường đến hàng trước, chỉ trong thời gian chưa đến nửa phút, toàn bộ đều nằm xuống đất!
- Đây là…
Một số võ giả có chân khí tu vi như Cơ Vạn Lý đều cảm thấy hoa mắt chóng mặt.
Long Vô Cương nhíu mày, lớn tiếng nói:
- Toàn bộ võ giả vận công! Đây là Tinh Thần Ma Pháp!
Ông ta chinh chiến cả đời trên lưng ngựa, kiến thức rộng rãi, cuối cùng cũng nhận ra chuyện này do cái gì gây ra.
Jaymelai mặc pháp bào màu vàng, không biết đã đứng ở trên đỉnh một tòa nhà năm tầng ở gần đó từ khi nào, những binh lính canh giữ bên trên đều đã hôn mê.
Ông ta giơ một cây pháp trượng có quả cầu thủy tinh lên, những gợn sóng tinh thần ẩn hình bắt đầu khuếch tán về phía cả đoàn quân.
Thuật thôi miên này rất khó có hiệu quả khi đối phó với võ giả nhưng nếu đối phó với binh lính bình thường thì đủ rồi.
- Sao lại… đột nhiên xuất hiện Ma Pháp Sư chứ? Loại pháp sư cấp bậc này chỉ có hiệp hội ma pháp Hồng Long mới có thể có!
Tống Hiền giật mình nói.
- Mặc kệ y là Hồng Long hay Hắc Long, chúng ta bắt buộc phải giết chết tên pháp sư đó!
Long Vô Cương sầm mặt, bay lên, dù ông ta đã là lão già trăm tuổi nhưng tốc độ vẫn nhanh như chớp, sau hai lần lên xuống, chỉ trong nháy mắt đã đến phía trước mặt Jaymelai.
Khi bay trên không, Long Vô Cương tung ra một chưởng, chân khí màu vàng như con rồng điên cuồng gào thét, lại như ngọn lửa đang cháy hừng hực, chỉ muốn đánh cho Jaymelai tan xác.
Dù Jaymelai có lực tinh thần cực mạnh nhưng dù sao thì cơ thể cũng yếu ớt, hơn nữa thực lực tông sư của Long Vô Cương cũng chỉ có cao hơn chứ không thấp hơn y.
Một chưởng này bổ xuống, lẽ ra Jaymela sẽ chật vật chạy thục mạng nhưng y lại không hề động đậy.
Đúng lúc Long Vô Cương đang định ra tay thì một người đàn ông da đen cường tráng như một ngọn núi nhỏ không biết nhảy ra từ đâu, dùng ngực chặn lại một chưởng này của Long Vô Cương.
"OÀ..ÀNH!"
Một tiếng vang dội, chân khí lan khắp nơi, làm vỡ cửa kính bằng thủy tinh của một số tòa nhà xung quanh.
Long Vô Cương hạ mình xuống mặt đất, người da đen theo đó cũng hạ mình xuống đất.
Nhìn người da đen không bị bất cứ vết thương nào trước mặt, dù Long Vô Cương trải qua trăm trận cũng không khỏi có chút giật mình.
Trong đầu của ông ta, với mấy tỉ người trên thế giới, chỉ có một người duy nhất có thể dùng thân thể, không dùng bất cứ chân khí gì mà tiếp được chưởng này!