Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 819: Truyền kỳ lại xuất hiện (1)

Chương 819: Truyền kỳ lại xuất hiện (1)

Bul-Kathos cúi đầu, nhìn áo đã bị đánh rách, lắc đầu rồi cởi chiếc áo ra.

Ông nhìn tòa cao ốc phía xa, nói:

- Ferger, chỉ hủy vũ khí, không tổn thương mạng người.

Ferger mặc áo khoác màu xám kéo mũ trùm xuống, lộ ra mái tóc bạc, nói với giọng khó chịu:

- Thật là phiền phức. Làm nhanh chút chẳng phải bớt việc rồi sao?

Nhưng nói tới nói lui, Ferger không dám làm trái lời nói của Man Vương, vội chạy tới đám xe tải chuyên chở vũ khí, chuẩn bị dùng sóng xung kích để hủy diệt.

Tất cả đạn đạo đều bị sóng xung kích đánh trúng, chẳng khác nào một khúc lạp xưởng hun khói. Nếu không phải đoạn đầu đoạn cuối bị mất thì cũng là đoạn giữa.

Một đống phế liệu như vậy, tất nhiên sẽ chẳng còn sự uy hiếp.

Mắt thấy kế hoạch tập kích Thủy Vân Tĩnh Trai bằng đạn đạo bị phá hỏng, đám người Long Vô Cương vừa sốt ruột vừa phẫn nộ.

- Man Vương, việc này có liên quan gì đến ông? Tại sao ông lại chạy đến Hoa Hạ đối đầu với chúng tôi?

Long Vô Cương chất vấn

Bul-Kathos thở dài nói:

- Chẳng có liên quan gì đến tôi. Tuy tôi không biết các người đang đuổi theo cái gì, nhưng các người định lén tổng thống, dùng quân đội tấn công để cướp đoạt thần vật, tính làm chuyện được ăn cả ngả về không, xem trời bằng vung sao?

- Man Vương, là Tần Xuyên mời ông đến hay sao? Nếu là thật, ông tuyệt đối đừng tin hắn. Ông cũng biết, hắn có ngoại hiệu là Kiếm Ma, cũng chẳng phải người lương thiện.

Lúc này Tống Hiền bước lên, dịu dàng cười nói.

- Hahaha…

Man Vương không khỏi cười nói:

- Bul-Kathos tôi sống lâu như vậy, thiện hay ác tôi biết phân biệt. Các người không cần nhiều lời.

- Tôi cho các người hai lựa chọn, một là từ bỏ ý định, kéo dài mạng sống. Hai là vùi mình dưới mặt đất.

- Cho đến bây giờ, chúng tôi cần gì kéo dài mạng sống.

Long Vô Cương nhìn Tống Hiền:

- Lão Tống, anh nói đi.

Ánh mắt Tống Hiền lập lòe:

- Cho dù là Man Vương Bul-Kathos thì cũng phải già. Lấy một địch chúng, chúng ta chưa chắc đã thua.

Bul-Kathos thản nhiên nói:

- Bổn vương đã trải qua hai lần thế chiến, ngoài trừ tên tiểu tử Kiếm Ma cổ quái không đề cập đến, đối thủ trong cuộc đời này ngoài Vu Vương Diab La ra thì cũng chỉ có Kiếm Thánh Vô Phong của Hoa Hạ các người. Chỉ tiếc là hai người này không còn ở nhân thế.

- Cho dù các người có lấy nhiều đánh ít như thế nào đi chăng nữa cũng không so sánh được với thế chiến đệ nhị. Khi đó bổn vương đối mặt với thiên quân vạn mã. Đúng là bổn vương già rồi, nhưng có còn dùng được nữa hay không thì các người phải suy nghĩ cho thật kỹ.

Sắc mặt của mấy người trong đại gia tộc đều thay đổi. Uy thế của Man Vương Bul-Kathos đủ để chấn nhiếp bọn họ.

Long Vô Cương và Tống Hiền đều trải qua cảnh da ngựa bọc thây trên chiến trường, nhưng so với cường giả truyền kỳ quyết định cả một chiến dịch như Man Vương thì vẫn còn kém quá xa.

Nói cách khác, khi Man Vương dùng một đấm đấm bẹp cổ xe tăng, hai người Long Tống vẫn còn cầm dao chém người.

- Man Vương, tuy ông là cường giả truyền kỳ nhưng võ giả tông sư cũng không chỉ có hai chúng tôi.

Tống Hiền nói xong, liền nhìn qua hai thầy trò Thanh Liên Môn.

Cát Thiên Tinh đã rút kiếm, chuẩn bị bước lên, nhưng bị Sở Trần một tay ngăn cản.

- Sư phụ.

Sở Trần lắc đầu, nhỏ giọng nói:

- Người này khiến cho sư phụ nghĩ đến Phó Thanh Y. Nếu không thể lén hạ độc mà đánh một trận, tất sẽ cửu tử nhất sinh.

Cát Thiên Tinh kinh ngạc. Y không nghĩ tới cái người ngoại quốc đen thùi lùi này lại lợi hại như vậy.

- Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?

Cát Thiên Tinh hỏi.

- Hừ, thần vật trong tay chúng ta, cùng lắm thì quay trở lại tìm Tuyệt Ảnh liên thủ. Dù sao cũng còn tốt hơn là chết ở chỗ này.

Sở Trần nói.

Hai mắt Cát Thiên Tinh sáng lên, lập tức gật đầu, cùng với Sở Trần yên lặng lui ra xa.

Long gia và người của Tống gia nhìn thấy hai thầy trò này hành động như vậy, không kềm được mà vô cùng tức giận.

- Sở trưởng lão, ông đây là có ý gì?

Long Vô Cương rống to.

Sở Trần bình thản nói:

- Không có ý gì, chỉ là thầy trò chúng tôi không phải người nhà của hai người, không cần phải đồng sinh cộng tử cùng các người.

- Ông…ông đúng là gió chiều nào thổi theo chiều nấy.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch