- Haha, tên tiểu tử ngu xuẩn. Đến bây giờ mà mày còn chưa biết sao? Cũng đúng, các người giữ quy tắc như vậy, làm sao nói cho hắn biết cái sự thật này.
Tuyệt Ảnh cười nói:
- Để tao nói cho mày biết, cẩu tạp chúng, cha của mày chính là Phong Thần, quản gia của Hoa Hạ.
Tần Xuyên giật mình, Đệ nhất tướng quân Thiết Phù Đồ Phong Thần là cha của hắn?
Sắc mặt Tử La đỏ lên, nói:
- Không được phép mắng anh Phong Thần của tôi. Anh ấy là sư huynh của ông mà.
- Sư huynh chó má gì loại đó? Y chỉ là một tên quản gia. Nếu không phải năm đó y đuổi giết tao, tao cần gì phải dịch dung thành Tần Mục, trốn trong bóng tối hơn hai mươi năm?
Tuyết Ảnh nói đầy dữ tợn.
- Thì ra là ông giết Tần Mục, khó trách anh Phong Thần của tôi lại bị ông che mắt.
Tử La giống như bừng tỉnh ra.
Tần Xuyên nghe nhưng không hiểu:
- Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Quan hệ năm đó của các người như thế nào?
Tử La biết không thể giấu được nữa, thở dài nói:
- Hai người bọn họ là đệ tử của tiền bối Kiếm Thánh Vô Phong. Hơn hai mươi năm trước, bọn họ từng giúp tôi tìm tung tích của Thánh giáo để tìm Tinh chi Bỉ Ngạn. Bằng vào nhận thức của chúng tôi…
- Kiếm Thánh Vô Phong? Hai đại đệ tử?
Tần Xuyên nhớ đến lời của Man Vương, không nghĩ tới điều này lại là thật. Một trong hai đệ tử chính là cha của Tần Xuyên.
Lăng Vân sư thái không muốn lãng phí thời gian:
- Những chuyện này về sau nói cũng không muộn. Việc đã đến nước này, trước bắt tên trộm kia rồi nói sau.
Tuyệt Ảnh nhếch miệng cười đắc ý:
- Bắt tao? Không nói đến các người có bản lãnh đó hay không, chúng mày thực sự muốn động thủ với tao?
Vừa dứt lời, liền thấy đám người Minh Hoa đang đuổi một đám công nhân bình thường về phía bên này.
Gần trăm công nhân trong nhà xưởng bị súng ống và đao kiếm chỉa vào, sợ hãi đứng chung một chỗ. Thậm chí có người nhát gan còn bật khóc.
Lăng Vân sư thái biến sắc:
- Hèn hạ. Võ giả giao chiến, tại sao lại liên lụy đến những người bình thường?
- Tuyệt Ảnh ta làm việc chưa từng có điểm dừng.
Tuyệt Ảnh giang tay, nói:
- Các người có thể lén lút tìm đến nơi này, binh bất yếm trá mà gạt tao. Tao sẽ bắt những người bình thường để làm giao dịch với các người.
- Vẫn là điều kiện đó, mau giao ba khối thần vật trong tay các người cho tao. Tao sẽ thả đám công nhân này ra. Bằng không, tất cả bọn họ đều phải chết.
Đám công nhân nghe xong, không khỏi lớn tiếng kêu cứu.
- Tần tiên sinh, thần vật không thể đưa cho ông ta. Nhỏ không nhịn sẽ loạn mưu lớn. Xin hãy lấy đại cục làm trọng, hy sinh một số người là không tránh khỏi.
Freyja nói.
- Không phải. Rất nhiều người trong số những công nhân này đều là trụ cột trong gia đình. Họ chết rồi, sẽ có bao nhiêu người mất chồng, mất cha. Hơn mười gia đình đấy.
Liễu Hàn Yên ngắt lời.
Lăng Vân sư thái cũng gật đầu:
- Đúng vậy, chúng ta không thể đem tính mạng của họ ra đùa giỡn.
Trong đầu Tần Xuyên bắt đầu suy nghĩ.
Nếu như hắn bỏ qua tính mạng của những người này, kết quả, Tuyệt Ảnh đào thoát, người của Thánh giáo cũng có thể bị giết chết rất nhiều. Nhưng gia đình của những công nhân trước mặt cũng sẽ tan nát theo.
Nếu hắn dùng thần vật để cứu họ, Tuyệt Ảnh cũng sẽ đào thoát, nhưng ít ra có thể bảo vệ được rất nhiều gia đình.
Đương nhiên, Tuyệt Ảnh sẽ có được năm khối thần vật, khi đó sẽ rất nguy hiểm.
Càng nghĩ, Tần Xuyên lại càng thở dài. Hắn tạo ra quá nhiều sát nghiệt. Hôm nay có cơ hội cứu người, vẫn tận lực cứu vãn thôi.
Còn về tinh chi Bỉ Ngạn vẫn là đồ vật hư vô mờ mịt, chung quy không quan trọng bằng mạng sống của những người công nhân.
- Trao đổi thì được, nhưng tôi phải nhìn thấy thành ý của ông. Ông thả một nửa người trước, tôi sẽ đưa cho ông một thần vật.