Chương 824: Đệ tử Vô Phong
(2) Sau đó thả tiếp một nửa, và ông sẽ nhận hai khối thần vật còn lại.
Tần Xuyên nói.
Tuyệt Ảnh xua tay:
- Không, cậu đưa cho tôi một khối thần vật, tôi sẽ thả một phần ba. Tổng cộng chia làm ba lượt.
Tần Xuyên nhìn mấy người bên cạnh, hỏi ý kiến của các cô.
Tử La khẽ mỉm cười:
- Tiểu Bảo, con cứ tự mình lựa chọn, mẹ ủng hộ con.
Tần Xuyên cười khổ nhưng trong lòng đã có sự quyết định.
Đưa Bạch Dạ cho Freyja chăm sóc, Tần Xuyên móc ba khối thần vật được dùng vải bọc lại, sau đó ném khối thứ nhất màu trắng qua.
Sau khi bắt được, Tuyệt Ảnh cười một cách hưng phấn, vung tay lên, để cho người Thánh giáo thả một phần ba số lượng công nhân.
Tần Xuyên bắt đầu ném hai khối màu vàng sang.
Khi Tuyệt Ảnh lấy được ba khối thần vật, sau khi xác nhận không phải giả, cuối cùng vẫn không thả số lượng người còn lại ra.
- Đồ đã đưa cho ông, mau thả người.
Tuyệt Ảnh cười nhạo:
- Thả hết, các người làm sao buông tha cho chúng tôi? Chúng tôi muốn dẫn họ đi. Đợi đến lúc tôi cảm thấy an toàn, tất sẽ thả bọn họ.
Nói xong, Tuyệt Ảnh cất kỹ thần vật, sau đó dẫn đầu xông ra ngoài cửa lớn.
Đám người Thánh giáo phát hiện đại nạn không chết, ai nấy cũng đều kích động, xua đuổi hai mươi mấy người còn lại đi theo Tuyệt Ảnh.
Nhưng làm sao Tần Xuyên có thể để cho bọn họ toại nguyện. Nếu thả bọn họ đi, muốn một mẻ hốt gọn sẽ rất khó khăn.
Hơn nữa, với tính cách tàn bạo của Tuyệt Ảnh, chắc chắn sẽ không để ai biết hành tung con tin của bọn họ.
Một bước giết mười.
Tần Xuyên thừa dịp đám người Thánh giáo đang quay người đi, trong nháy mắt phát ra kiếm ý bất ngờ.
Tuy thực lực của đám người Thánh giáo không thấp, nhưng đối mặt với Tần Xuyên có cảnh giới tông sư, uy lực của Thanh liên kiếm ý vẫn khiến họ trở tay không kịp.
Hơn nữa, không có Tuyệt Ảnh ngăn cản, bọn họ hoàn toàn không có lực chống cự, chỉ trong một giây đã tử thương vô số.
Tuyệt Ảnh thấy tình huống không ổn, cũng không quan tâm đến đám thủ hạ rẻ tiền, hóa thành một dải bóng, chạy vào khu đất hoang phía nam nhà xưởng.
- Bắt lấy Tuyệt Ảnh.
Tử La hét lên, nhanh như tia chớp, bay vút qua đỉnh đầu mọi người, đuổi theo Tuyệt Ảnh,
Tần Xuyên và Lăng Vân sư thái cũng không buông tha cho Tuyệt Ảnh đào thoát, thi triển khinh công đuổi theo.
Về phần đám người còn lại của Thánh giáo, lập tức bị Liễu Hàn Yên càn quét, không cần quá lo lắng.
Thoáng cái ba người đuổi theo Tuyệt Ảnh. Từ trong nhà xưởng chạy vào khu rừng, không ngừng xuyên thẳng qua.
Nhưng tốc độ của Tuyệt Ảnh quá nhanh, giống như hòa cùng một thể với gió núi, căn bản không đuổi theo kịp.
Trơ mắt nhìn Tuyệt Ảnh chạy càng lúc càng xa, trong lúc ba người đang tuyệt vọng, một thân ảnh màu xanh từ một hướng khác giống như mũi tên đuổi theo hướng Tuyệt Ảnh.
- Người nào mà nhanh thật?
Lăng vân sư thái vốn có khinh công rất cao, nhưng sau khi gặp được Tuyệt Ảnh, liền cảm nhận được đúng là thiên ngoại hữu thiên.
Không ngờ tới, đột nhiên lại xuất hiện một cao thủ không thua gì Tuyệt Ảnh.
Tử La hưng phấn dị thường, vừa chạy như điên trên những ngọn cây, vừa gào lên:
- Là anh Phong Thần. Tiểu Bảo, cha của con đến rồi.
Tần Xuyên chạy đến hai chân mỏi nhừ, nhìn thấy cự ly phía trước càng lúc càng xa, trong lòng kinh hoảng. Phong Thần? Đây chính là cha đẻ của hắn?
- Khó trách Man Vương Bul-Kathos lại bội phục Kiếm Thánh Vô Phong như vậy. Tài năng hai đệ tử của ông đều có một không ai. Như vậy bản thân của không phải ông càng thêm cao minh sao?
Trong lúc Tần Xuyên đang suy nghĩ, Phong Thần phía trước đã phát ra một đạo kiếm khí thanh sắc về phía Tuyệt Ảnh.
Uy áp kiếm khí từ xa truyền đến khiến Tần Xuyên phải giật mình.
- Là ông ấy?
rốt cuộc Tần Xuyên biết được là ai đã giết Nạp Lan Anh Kỳ.