Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 825: Mối quan hệ ngượng ngùng (1)

Chương 825: Mối quan hệ ngượng ngùng (1)

Chỉ thấy luồng kiếm khí màu xanh của Phong Thần xé toạc bầu trời bắn về phía Tuyệt Ảnh chuẩn xác như một tia lase.

Tất cả cây cối và đất đá trong khu vực này đều bị tách ra hai bên, không hề ảnh hưởng đến tốc độ.

Cùng lúc đó, kiếm khí bỗng dưng tách ra trên không trung như từ một đầu đạn liên tiếp tách ra hàng chục viên đạn nhỏ. Từng sợi kiếm khi bao trùm mọi nơi Tuyệt Ảnh có thể tránh tới.

Tuyệt Ảnh ảo não quay đầu lại, phi thân nhảy lên, phóng ra một làn kiếm khí màu bạch màu vàng kim từ hai tay y.

- Thiên nguyên kiếm cương!

Hai luồng kiếm khí phóng ra tạo nên một bức tường kiếm khí trước mặt y.

Đúng lúc này, luồng kiếm khí dày đặc của Phong Thần cũng ngưng tụ lại, va chạm kịch liệt với bức tường kiếm khí màu bạch kim.

- Rầm rầm rầm!

Kiếm khí màu xanh nhìn có vẻ rất nhỏ nhưng lại nổ tung tan tác, đồng thời tấm lá chắn kiếm khí bạch kim cũng tan tác theo.

Sau lần giao đấu này thực lực tương đương giữa hai bên huynh đệ.

Chỉ có điều, dĩ nhiên, kết quả này không nằm trong dự đoán của Phong Thần. Để truy kích Tuyệt Ảnh, Phong Thần phải giải phóng nhiều kiếm khí vì thế thân hình dĩ nhiên cũng trở nên chậm chạp hơn.

Nhưng trong lúc ngăn cản đạo kiếm khí này, tốc độ của Tuyệt Ảnh cũng không bị ảnh hưởng nhiều.

Trong sự truy kích đó, khoảng cách nho nhỏ này cũng đủ để dẫn đến khoảng cách giữa hai người ngày một xa dần.

Vùng núi non trùng điệp nhìn không thấy rìa. Đã vậy, càng vào sâu bên trong núi, chạy trốn còn khó hơn truy tìm tung tích rất nhiều.

- Sư huynh tốt của ta! Huynh còn tưởng rằng ta vẫn là Tuyệt Ảnh của 20 năm trước sao? Ngày khác gặp lại, ta sẽ khiến cho cả nhà huynh chết không được yên.

Giọng nói của Tuyệt Ảnh phiêu tán trong không trung còn bóng hình y thì đã biến mất dạng, không thể truy đuổi.

Lúc đám người Tần Xuyên đuổi tới chỗ Phong Thần, Phong Thần đã từ bỏ việc truy đuổi y, yên lặng đứng trên một khối đá, tỏ ra bất đắc dĩ.

Tử La vô cùng kích động, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, không chút e ngại nhào tới sau lưng Phong Thần. Hai tay Tử La ôm chặt lấy cổ Phong Thần, cả người đung đưa phía sau.

- Phong Thần ca ca! Muội rất nhớ huynh!

Phong Thần vỗ nhẹ bàn tay nhỏ bé của Tử La, cười nhẹ nhàng:

- Đã hơn 20 năm rồi mà muội vẫn chưa trưởng thành sao?

Tử La tức giận, mặt phụng phịu:

- Đã nói với huynh rồi mà! Người ta đã lớn hết mức có thể rồi. Huynh xem con trai chúng ta đã lớn thế này rồi!

Tần Xuyên xấu hổ. Thật ra, hắn cũng đã từng nghĩ đến cảnh tượng lúc cha mẹ ruột của hắn đoàn tụ sẽ như thế nào.

Nhưng hắn thề, hắn chưa từng nghĩ đến việc lúc gặp lại cha mẹ ruột lại... xấu hổ như vậy.

Tuy trong lòng vẫn vô cùng kích động, tâm trạng bất ổn, nhưng nhiều hơn cả là không biết nói gì...

Không chỉ hắn mà ngay cả Liễu Hàn Yên và Lăng Vân sư thái cũng có vẻ khá kỳ lạ.

Phong Thần chậm rãi tháo chiếc mặt nạ màu xanh trên mặt xuống làm lộ ra một khuôn mặt không phải quá anh tuấn nhưng lại rất chững chạc. Nếu so sánh với Tần Xuyên, khuôn mặt này phải giống đến 8, 9 phần.

So với danh xưng Phong Thần, tướng mạo của ông ta rất bình thường, không có gì đặc biệt.

- Lựa chọn của con... là đúng. Ta rất vui...

Phong Thần cười nói.

- Dạ?

Tần Xuyên sửng sốt trong giây lát rồi mới nhận ra, ông ta đang nói chuyện với mình:

- Lựa chọn nào ạ?

- Lúc ta tới nhà máy đã thấy con và Tuyệt Ảnh đang thực hiện giao dịch. May là... con không vì thần vật mà coi rẻ tính mạng của những người dân bình thường.

Phong Thần nói.

Tần Xuyên biết là chuyện này nên cũng sờ gáy nói:

- Cũng không có gì ạ. Chỉ là sau khi suy nghĩ kỹ càng thấy nên làm như vậy mà thôi.

- Không!

Phong Thần nghiêm nghị nói:

- Điều này rất quan trọng. Sở dĩ Tuyệt Ảnh đi đến bước đường này là vì nó bị sự hấp dẫn của Tinh chi bỉ ngạn chi phối, làm bại hoại con người.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch