Chương 826: Mối quan hệ ngượng ngùng
(2) Con có thể chống lại được sự hấp dẫn đó là một điểm rất quan trọng.
Tử La kiêu ngạo nói:
- Phong Thần ca ca, đây là con trai mà muội sinh ra, dĩ nhiên sẽ không thể giống người thường được rồi.
Phong Thần dùng một tay ôm rồi nâng Tử La lên.
Nếu không phải đã biết rõ quan hệ của bọn họ, người khác còn tưởng là cha đang ôm con gái.
- Muội còn dám khoác lác thế sao? Bị Long gia và Tống gia lừa cũng không biết, may mà Tần Xuyên phản ứng nhanh, rồi mời cao thủ tới ứng cứu. Nếu không chắc giờ này, Thuỷ Vân Tĩnh Trai đã bị san bằng rồi.
Phong Thần nói xong còn chọc chọc vào trán Tử La mấy cái, ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều.
Tử La cười khanh khách, bị chọc như vậy cũng không khó chịu mà còn ôm cổ Phong Thần rồi hôn lên mặt ông ta vài cái.
Một màn tình cảm này lọt vào trong mắt Tần Xuyên làm hắn cảm thấy không được tự nhiên. Nhìn thế nào cũng không thấy giống vợ chồng mà giống cha con hơn!
Tần Xuyên chợt nhận ra, Liễu Hàn Yên ở bên cạnh đang nhìn hắn với ánh mắt khác thường, như thể đã hiểu ra gì đó...
Tần Xuyên dở khóc dở cười. Lần này thì xong rồi, chắc chắn cô ấy tưởng rằng, một vài tính cách của hắn là do di truyền, có giải thích cũng không được nữa rồi.
Nhưng trước mắt, hắn vẫn phải giải thích đầu đuôi câu chuyện thôi.
- Vì sao phải giết Nạp Lan Anh Kỳ?
Tần Xuyên vẫn luôn canh cánh chuyện này trong lòng.
Phong Thần bỏ Tử La xuống rồi nói:
- Có 3 nguyên nhân. Một là, y luôn gây bất lợi cho con. Hai là, điều tra con có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng. Hơn nữa, con là con trai của ta và Tử La, một vài việc y không thể biết được. Ba là, Tống Bảo Khôn không đồng ý gả Tống Viện cho y, chỉ mong y chết đi. Giết y, bọn họ có biết cũng sẽ che dấu chuyện này.
Tần Xuyên rất ngạc nhiên. Hoá ra Tống gia luôn biết người không phải do hắn giết, chả trách họ không tìm hắn để gây sự.
- Lúc trước khi con bị phế công lực, hai người không thèm quan tâm. Con không cần cha giúp con đối phó với Nạp Lan Anh Kỳ. Cha làm như vậy chỉ hại con bị người khác hiểu lầm mà thôi.
Dù sao thì Tần Xuyên cũng thấy không cam lòng.
Nếu đã có nhiều người thần thông quảng đại, trong mắt nhìn trước được hết mọi chuyện như vậy, vì sao còn trơ mắt nhìn hắn suýt thì trở thành một phế nhân chứ.
Phong Thần gật đầu, thở dài nói:
- Ta biết, con có nhiều điều oán hận hai cha mẹ ruột như chúng ta. Ta cũng có thể hiểu được. Vì... chúng ta thật sự xin lỗi con.
- Năm đó, sau khi Tử La mang thai con, vì môn quy của Bàn Long các nên chỉ có thể có 2 con đường để lựa chọn. Hoặc là bỏ con đi, hoặc là sau khi sinh con ra không được phép gặp con nữa, không những vậy còn phải giao con cho Thanh Liên môn nuôi dưỡng.
- Để trả giá cho việc đó, ta cũng chính thức gia nhập quân đội, bán mạng liều mình cho đất nước, không được phép nhắc tới quan hệ với con và Tử La.
- Đây là những gì lúc đó Bàn Long các đã bàn bạc với thủ trưởng, chúng ta muốn bảo vệ con chu toàn thì nhất định phải chấp nhận những điều kiện này. Dù sao thì, những quy tắc từ hàng nghìn, hàng vạn năm nay không thể sửa đổi tuỳ tiện được.
- Có thể con không tin, nhưng mọi chuyện xảy ra với con ở Thanh Liên môn, việc con bị đuổi xuống núi, ta đều không biết. Vì ta không ngờ, ta còn có cơ hội được gặp lại con.
Nói tới đây, Phong Thần cười ý nhị:
- Nếu không phải do Tuyệt Ảnh không những không chết mà còn làm ra chuyện tày trời như thế này. Cả nhà chúng ta chắc không còn cơ hội đoàn tụ.