Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 827: Ta là bà nội của con (1)

Chương 827: Ta là bà nội của con (1)

- Cứ coi như hai người không thể nuôi con, vậy tại sao lại đưa con tới Tần gia?

Tần Xuyên có thể hiểu được nỗi khổ của cha mẹ mình, nhưng chuyện giao hắn cho Tần Mục vẫn là một điều khiến hắn hoang mang.

Phong Thần thoáng áy náy:

- Năm đó, tuy hai chúng ta đã khẩn cầu người của Bàn Long các sẽ giữ con lại, nhưng chúng ta cũng sợ sau khi lớn lên, con sẽ không ngừng tìm kiếm cha mẹ ruột của mình, lúc đó sẽ gây nguy hiểm cho con.

- Vì thế, ta mới nghĩ cách để tìm cho con một thân phận hợp lý, cho con một cha mẹ ruột khác.

- Vừa hay lúc đó có thiên tài nhà họ Tần – Tần Mục, diện mạo của cha với ông ta cũng khá giống nhau. Con là con của ta, ta nghĩ chắc lúc trưởng thành con sẽ có nhiều điểm giống Tần Mục.

- Vì thế ta mới nhận Tần Mục làm đồ đệ. Vì mong muốn được học võ nên ông ta rất sẵn lòng bái ta làm sư phụ. Hơn nữa, ta cũng nói với ông ta, ta có việc muốn nhờ ông ta giúp.

- Sau đó, Tần Mục liền đồng ý làm cha của con, nguy tạo một tấm giấy khai sinh giả để mọi người nghĩ rằng con là con cháu nhà họ Tần, thông qua ông ta để đưa con vào cửa Thanh Liên môn.

- Tuy tâm địa Tần Mục đoan chính, nhưng ta cũng không muốn ông ta biết quá nhiều về chuyện của Thanh Liên môn và Bàn Long các, lại càng không muốn ông ta biết rõ về con.

- Giống như Nạp Lan Anh Kỳ. Y không làm gì sai, nhưng điều tra chuyện không nên điều tra cũng là một cái tội.

- Vì thế, sau khi giao con cho Tần Mục. Để đền bù tổn thất, ta mới truyền thụ toàn bộ võ công cho ông ta. Để tốt cho ông ta, ta yêu cầu ông ta đoạn tuyệt quan hệ thầy trò, thề sẽ không bao giờ gặp mặt nữa.

- Không ngờ ý tốt lúc đó lại làm hại Tần Mục… Đến nay xem ra, năm đó Tần Mục đã bị Tuyệt Ảnh giết, Tuyệt Ảnh giả làm Tần Mục hơn 20 năm.

- Tuy ta đã truy tìm tung tích Tuyệt Ảnh trên khắp Hoa Hạ, nhưng vẫn không tìm ra tung tích gì, cũng bởi vì y đã trở thành người ta sẽ không bao giờ đi tìm.

- Khó trách… từ một thiên tài, Tần Mục lại trở thành một con quỷ rượu, bế quan toả cảng, không chịu gặp ai… Chắc là Tuyệt Ảnh sợ lộ tung tích, giả vờ mình là một kẻ vất đi… Nhưng rốt cục, y có thù oán gì với hai người, sao lại hận con đến vậy?

Tần Xuyên hỏi.

- Cái này để mẹ nói! Để mẹ nói.

Tử La kiêu ngạo cuớp lời:

- Vì năm đó, y rất thích mẹ của con, nhưng mẹ lại không thích y, mẹ thích Phong Thần ca ca nên y đã trở nên xấu xa thế đó.

mặt Tần Xuyên cứng đờ, lời giải thích này thô bạo quá.

Phong Thần bất đắc dĩ, cười lắc đầu, nói:

- Năm đó, sư phụ của chúng ta là Kiếm thánh Vô Phong thu nạp ta và Tuyệt Ảnh. Tính cách của ta khá trầm ổn nên chỉ biết đắm chìm trong kiếm thuật, tinh tiến tương đối nhanh. Tuyệt Ảnh thì suy nghĩ nhiều hơn, thông minh hơn ta, nhưng lại luôn đi con đường riêng, tu vi không tiến bộ nhanh bằng ta.

- Sau này, các vị quan ở Hoa Hạ mời sư phụ chúng ta làm Thiết Phù Đồ đệ nhất tướng quân, hơn nữa còn cấp cho ông những vinh dự trước nay chưa từng có. Thế nhưng sư phụ ta từ chối.

- Từ trước đến nay ông đã quen với cuộc sống an nhàn, không muốn làm quan cũng không muốn làm tướng quân.

- Chỉ có điều, lòng sư phụ luôn hướng về quốc gia, thời chiến vì quốc gia chiến đấu, hậu chiến lại muốn ta và Tuyệt Ảnh cùng giải quyết một số vấn đề.

- Đúng lúc đó, Bàn Long các phái Tử La xuống núi tìm kiếm tấm bản đồ về Tinh chi bỉ ngạn. Tuy ta và Tuyệt Ảnh không biết thứ cần tìm là gì, nhưng được cắt cử đi theo bên cạnh để bảo vệ mẹ con.

- Cũng chính lúc đó, chúng ta đã có cảm tình với Tử La. Tuyệt Ảnh vẫn luôn thích mẹ con, nhưng mẹ con đã chọn ta. Ta không thể nhường mẹ con cho y vì tình huynh đệ được.

- Tuyệt Ảnh là một người kiêu ngạo. Y luôn thấy mình ưu tú hơn ta, không có lý nào lại thua ta. Vì thế mới trở nên bất mãn như vậy.

- Sau này, khi chúng ta đoạt được bản vẽ từ phía Ma môn, đã vậy còn giết chết giáo chủ Ma môn, đoạt được từ chỗ gã một khối thần vật màu xanh.

- Nhưng Tuyệt Ảnh luôn rất tò mò với nhiệm vụ. Y đã tự tiện mở bản vẽ ra nhìn, sau khi biết chuyện về Tinh chi bỉ ngạn, dục vọng của y đã bùng phát…

Nói đến đây, trong mắt Phong Thần ngoài thương cảm còn có cả phẫn nộ…

Hoá ra, lúc đầu, sau khi lấy được khối thần vật màu xanh, dựa theo môn quy, Thanh Liên môn và Bàn Long đều không thể cất giữ thần vật để tránh các môn đồ nảy sinh lòng tham.

Vì thế Bàn Long các định giao thần vật cho Vô Phong cất giữ, dĩ nhiên nếu ông ấy đồng ý. Giao nộp cho quốc gia cũng được, chỉ cần không rơi vào tay Ma môn là được. Dù sao thì cho dù nghiên cứu như thế nào đi chăng nữa cũng chỉ có thần vật là vật thể sẽ đem tới một loại năng lượng nào đó.

Tuy Kiếm Thánh Vô Phong biết thứ này cổ quái nhưng không có tham niệm gì mà chỉ đơn thuần lưu giữ nó mà thôi.

Thế nhưng, Tuyệt Ảnh lại như bị ma ám. Y ba lần bốn lượt cầu xin Vô Phong giao thần vật cho y. Nhưng Vô Phong biết chấp niệm của người này rất lớn nên không đồng ý, đã vậy còn định giao thần vật cho nhà nước, cắt đứt suy nghĩ của Tuyệt Ảnh.

Ai ngờ Tuyệt Ảnh chó cùng rứt giậu, lén hạ độc trong thức ăn khiến Vô Phong mất năng lực chiến đấu.

Kiếm Thánh tuy có mạnh nhưng cũng là người thường, đã vậy mạnh là mạnh ở kiếm ý, cơ thể bị độc ăn mòn không thể chịu đựng nổi.

Tuyệt Ảnh sát hại ân sư rồi cướp thần vật đi.

Y không ngờ là Vô Phong đã sớm đoán được dã tâm của y nên đã dặn Phong Thần phải cẩn thận với Tuyệt Ảnh.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch