Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 828: Ta là bà nội của con (2)

Chương 828: Ta là bà nội của con (2)


Phong Thần vừa biết Vô Phong bị giết, dĩ nhiên biết đã xảy ra chuyện gì, sau đó mới đuổi giết Tuyệt Ảnh khắp mọi nơi.

Khi đó, tu vi và khinh công của Tuyệt Ảnh không bằng Phong Thần, rốt cục sau khi bị Phong Thần đâm thủng ngực mới ngã xuống.

Chỉ có điều, bên dưới vách đá dựng đứng kia là một dòng sông nước chảy xiết, hơi nước khiến Phong Thần không tìm được thi thể của Tuyệt Ảnh.

Tuy có nghĩ tới việc Tuyệt Ảnh cố tình chạy tới đó, giả vờ bị thua nhưng thật ra không chết. Nhưng cứ thế mà 20 năm qua, Phong Thần vẫn nghĩ Tuyệt Ảnh đã bị mình giết.

- Là ta quá khinh suất. Thật ra, nghĩ đi nghĩ lại, sau khi giáo chủ chết, Ma môn không xảy ra đại loạn, nhanh chóng ổn định lại cũng là vì có Tuyệt Ảnh ở phía sau khống chế. Chỉ là ta phụ trách một cửa ngõ vào Hoa Hạ, không có thời gian ra ngoài điều tra. Nếu không ta đã không để Tuyệt Ảnh âm thầm mưu đồ lâu như vậy, đến mức hiện nay Thanh Liên môn loạn lạc…

Phong Thần nói với giọng tiếc hận.

- Phong Thần ca ca, đây cũng không phải là chuyện huynh có thể khống chế được. Tuyệt Ảnh nhìn được bản vẽ, biết chỗ của Thanh Liên môn. Nhưng cũng vì đám người đầy dã tâm kia bị Tuyệt Ảnh mê hoặc, nếu không y cũng không làm được.

Tử La nói.

Tần Xuyên nhíu mày, không ngờ ngay cả Vô Phong cũng bị độc chết. Nghĩ đi nghĩ lại, nếu thật sự Phó Thanh Y không còn nữa, chỉ sợ cũng bị thủ đoạn hèn hạ này hại chết.

Từ nhỏ hắn đã được tắm trong thuốc, thân thể thần mộc, cũng không biết Phó Thanh Y có hay không… Nhưng cho dù là cơ thể thần mộc nhưng cũng có một số dược vật trên đời này mà thân thể không kháng nổi. Loại kịch độc này là một ví dụ.

- Cho dù thế nào đi chăng nữa, sự việc đã xảy ra rồi. Tình thế hiện nay của Thanh Liên môn ngàn cân treo sợi tóc, Tinh chi bỉ ngạn có thể mở ra bất cứ lúc nào. Vì thế, lúc này không cần băn khoăn quy tắc của đạo môn nữa. Tử La và ta cũng có thể cho con biết mọi chuyện rồi.

Phong Thần nói.

Nói thẳng ra là, nếu còn tiếp tục như vậy, cả thế giới này sẽ tiêu đời, không cần quan tâm đến cái gì mà đệ tử môn đạo gì được phép có con không nữa, cứ ổn định thế cục đi đã rồi nói.

Tuy nói có nhiều chuyện muốn làm rõ, nhưng ở nơi hoang dã này cũng không phải nơi thích hợp để nói chuyện.

Trong lòng Tần Xuyên vẫn còn nghĩ đến Bạch Dạ đang mất hồn lạc phách, nên liền dẫn mọi người về nhà máy.

Vừa đúng lúc, Man Vương Bul-Kathos và Ferger, Jayme cũng tới. Thật ra, nếu không có chuyện xảy ra giữa Long gia và Tống gia, sớm muộn gì ba người cũng đuổi tới đây vây quét Thánh giáo.

Thế nhưng, điều khiến Tần Xuyên thấy vui mừng hơn cả là Đường Vi đang đứng cùng Bạch Dạ.

Đường Vi dường như đã biết chuyện của Bạch Dạ, cô đứng đó an ủi Bạch Dạ để Bạch Dạ trông có vẻ tốt hơn một chút.

Thấy Tần Xuyên trở về, Đường Vi nhoẻn miệng cười, không tỏ ra quá vui vẻ nhưng trong mắt có sự luyến tiếc không muốn xa rời. Điều này Tần Xuyên có thể cảm nhận được.

Tần Xuyên đi đến trước mặt cô, đánh giá từ trên xuống dưới.

- Nhìn cái gì, chưa từng thấy sao?

Đường Vi cười hỏi.

Tần Xuyên bật cười, tiến lên nhẹ nhàng ôm lấy cô:

- Cảm ơn em đã không bỏ anh đi.

Đường Vi nhìn đám người Liễu Hàn Yên rồi cười nói:

- Được rồi, anh buông em ra đi. Anh đừng hại em để mấy người đó ghen ghét em.

Tử La ở phía sau chớp mắt, cười hì hì hỏi:

- Tiểu Bảo, rốt cục con có mấy vợ đó?

- Tiểu bảo là ai?

Đường Vi tò mò hỏi.

Tần Xuyên buồn bực vỗ trán, nói với Phong Thần:

- Cha không để ý đến mẹ sao? Bảo mẹ đừng gọi loạn lên nữa!

Phong Thần cười nhạt nhưng không nói lời nào, như thể những chuyện này đều không có liên quan gì tới ông ta.

Tử La vui vẻ chạy lòng vòng quanh người Đường Vi, gật đầu như một người đã rất từng trải:

- Không tồi, không tồi. Tiểu cô nương có tu vi cấp tông sư, chân khí rất thần kỳ, tiểu bảo nhà ta rất biết chọn đó.

Được Tử La nhắc, Tần Xuyên mới chú ý tới việc, tu vi của Đường Vi đã nhảy vọt.

Đường Vi không ngờ tiểu cô nương này có thể nhận ra được thực lực của mình, vì thế cô lại càng thêm sầu não, đây rốt cục là thần thánh phương nào.

Tần Xuyên cũng không thể quan tâm được nổi những suy nghĩ trong đầu Đường Vi mà chỉ có thể nói:

- Vi Vi, lần này là lần thứ mấy rồi?

- Lần này… em ngủ nửa năm, chắc là 4 biến rồi.

Đường Vi nói.

Tần Xuyên hít vào một hơi sâu. Mới có 4 biến mà Huyết Hoàng công đã khiến cô thăng lên cấp tông sư. Công pháp này thật đúng là tà môn, thoạt nhìn có vẻ không giống như được thiết kế cho những người học võ xưa.

- Anh đừng hỏi em nữa, rốt cục ở đây đã xảy ra chuyện gì? Tiểu cô nương này là ai?

Đường Vi chỉ vào Tử La.

- Ta là mẹ của con!

Tử La vừa hô vừa nhảy dựng lên.

- Đi đi! Đúng là không biết lớn nhỏ gì cả!

Đường Vi trừng mắt nhìn Tử La.

Tử La dẩu miệng:

- Con mới là đồ không biết lớn nhỏ! Ta là mẹ của con! Con dám trừng mắt với ta sao?

- Chị còn là bà nội của em cơ!

Đường Vi liếc mắt.

Tần Xuyên nghe thấy chỉ biết dở khóc dở cười. Thấy Tử La dẩu mồm như thể sắp khóc, hắn lắc đầu, đi tới bên cạnh Đường Vi nói vài câu, mô tả đại khái quan hệ của hai người.

Lần này miệng Đường Vi mở ra to đến mức có thể nhét vừa cả một quả trứng gà.

Đợi đến khi Đường Vi phục hồi tinh thần lại, cô lúng túng nhìn Tần Xuyên:

- Là vậy à… Anh đừng buồn, ít nhất cha mẹ ruột của anh đều khoẻ mạnh cả. Chuyện này rất tốt.

Tần Xuyên mỉm cười, không phải mẹ hắn giống một đứa trẻ sao, cái này có gì mà buồn.

Man Vương Bul-Kathos tiến lên trước:

- Người đã tới đủ rồi, Kiếm Ma, rốt cục ở đây đã xảy ra chuyện gì. Cậu nên nói cho rõ ràng.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch