Chương 830: Có tiền không biết tiêu sao?
(2) Bây giờ Thánh giáo đã không còn tồn tại. Em không cần băn khoăn gì nữa. Hãy mau tĩnh dưỡng cho tốt. Trong tương lai, anh còn muốn nhờ em quản lý tiền bạc cho anh.
Bạch Dạ cố nén nước mắt, yếu ớt nói:
- Anh…anh không chê em đã phá sản sao?
Tần Xuyên cười khẽ:
- Đúng, em đã phá sản. Nhưng cẩn thận suy nghĩ lại, không có em bên cạnh anh, tiền của anh cho ai dùng chứ?
- Đồ ngốc! Có nhiều tiền sẽ không biết tiêu sao?
Bạch Dạ đẩy Tần Xuyên ra, nghiêm túc nói:
- Được rồi, em sẽ không làm chuyện điên rồ đâu. Anh hãy nhanh lên. Bên phía Thanh Liên Môn đang cần anh. Nhưng, ngàn vạn lần đừng vì em mà lưu tình với Tuyệt Ảnh.
- Đối với người đó, em muốn anh lưu tình, anh cũng không làm được.
Tần Xuyên mỉm cười. Hắn biết thời gian đang cấp bách, cũng không nhiều lời, bắt đầu chạy như điên đuổi theo mọi người.
Sau mấy phút, Tần Xuyên đã đuổi kịp đám người Tử La và Phong Thần.
Trong khoảng thời gian đó, đám người Bul-Kathos làm quen với nhau một chút. Khi biết được Phong Thần là một trong hai đệ tử của Vô Phong, còn Tuyệt Ảnh đang bị đuổi giết chính là đệ tử còn lại, Bul-Kathos cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.
- Tôi nghe nói Vô Phong bị quân đội giết chết, khi đó đã có chút nghi ngờ. Bởi vì cho dù ông ấy không ngăn cản nổi hỏa lực thì cũng có thể sớm chạy trốn. Quả nhiên là ông ấy giả chết.
Phong Thần vừa chạy vừa nhớ lại:
- Sư phụ cũng không phải là giả chết. Chỉ là lúc đó bị trọng thương. Lại thấy trong cuộc chiến đều là đồng bào của mình. Ông không muốn bị cuốn vào, cho nên đã ẩn cư, dạy bảo sư huynh đệ chúng tôi.
Bul-Kathos vô cùng tiếc hận:
- Một cao nhân như thế lại bị ám hại. Thật sự là đáng tiếc. Sư đệ kia của ngài quả thật tội ác tày trời.
- Tôi nghe sư phụ nhắc tới, Man Vương các hạ thần lực kinh người, không nghĩ đến con của tôi có thể kết giao với ngài bên ngoài. Ngài chịu đến tương trợ, tôi vô cùng cảm kích.
Phong Thần cười nói.
Bul-Kathos cảm khái:
- Vũ lực cũng không có nghĩa là hết thảy. Đối phương chẳng phải địch nhân quang minh chính đại. Nếu bọn họ dùng phương thức hạ độc ám toán hai cao nhân, khả năng sẽ không bao giờ giao chiến chính diện với chúng ta. Chúng ta coi chừng trúng độc kế của bọn họ.
Tần Xuyên cũng cân nhắc đến khả năng Tuyệt Ảnh và Sở Trần Sa hạ độc, liền đề nghị:
- Tất cả mọi người hãy chạy đằng sau tôi. Nếu bọn họ có hạ độc ám toán trên đường thì còn có tôi ở phía trước. Ít nhất cũng an toàn được một chút.
- Như vậy sao được? Bọn họ có thể hạ độc hại chết Phó Thanh Y, cho dù cậu có cơ thể Thần Mộc cũng chưa chắc có tác dụng.
Tử La lo lắng nói. Lời lẽ vô cùng nghiêm khắc.
- Bây giờ không còn phương pháp xử lý ổn thỏa nào. Bằng không thì chúng ta sẽ chậm trễ.
Tần Xuyên kiên quyết nói.
Mọi người cũng biết Tần Xuyên nói không sai. Nếu như cửa sao Bỉ Ngạn thật sự như lời đồn, lại bị đám người kia khống chế, nói cái gì cũng đều muộn.
Tiến về Thanh Liên Môn cơ hồ đều là đường núi. Hơn nữa lại là rừng nhiệt đới, càng đi sâu càng hoang vắng vô cùng.
Mỗi lần đến Thanh Liên Môn phải đi con đường đặc biệt. Đường có thể dùng được các phương tiện giao thông cũng rất có hạn. Chi bằng trực tiếp dùng khinh công ngay từ đầu.
Tuy tu vi của mọi người đều cao thâm, thể lực dồi dào, nhưng chạy liên tục hai ngày hai đêm, vẫn cảm thấy mỏi mệt.
Trên đường đi có một số dấu vết để lại. Ví dụ như một số nhánh cây bị bẻ gẫy, biểu hiện có người vừa mới đi qua không lâu. Điều này khiến cho đám người Tần Xuyên càng không dám nghỉ ngơi.
Cũng may, trên đường đi có một số thôn trang nhỏ và một thị trấn nhỏ, có thể giúp mọi người ngừng lại, bổ sung thể lực.
Mãi cho đến ngày thứ ba, sau khi vượt qua một khe núi, trước mặt liền xuất hiện một dốc núi tương đối bằng phẳng. Trên bãi cỏ trong rừng cây xanh um không thiếu nhà gỗ và lầu các.
Cũng chẳng có gì đặc biệt khi trong núi xuất hiện một thôn xóm. Chỉ có điều, kiến trúc trong thôn rất phân tán, cũng không theo quy luật gì.